BÀI GIẢNG TUẦN LỄ TỪ 21/4 ĐẾN 26/4, 2008
hủ Nhiệm Điều Hợp Thảo Luận trong tuần: TT TUỆ SIÊU//ĐĐ PHÁP ĐĂNG//NI SƯ LIỄU PHÁP
Thứ Hai:
ĐĐ :
"THANH
TỊNH GIẢI THOÁT"(Toát Yếu:
Như Quang)
Thứ Ba:
ĐĐ Tuệ Quyền
"TÔI
ĐĂ T̀M ĐƯỢC BẬC ĐẠO SƯ" .
(Toát Yếu: Như Quang)
Thứ Tư::Ni
Sư Liễu Pháp
"PHÁP
PHẬT SÂU XA" (Toát
Yếu: Như Quang )
Thứ Năm:TT
Tuệ Siêu"BA
KIẾT SỬ"(Toát
Yếu: Như Quang )
Thứ Sáu: ĐĐ
Pháp Đăng
: "NĂM
KIẾT SỬ". (Toát Yếu:
Như Quang)
Thứ Bảy:ĐĐ
Pháp Tân
...
"
NĂM HẠ PHẦN KIẾT SỬ"
(Toát
Yếu: Như Quang)
Sáu bài tiếp theo trong chương Đạo Lộ. 2. Thanh tịnh giải thoát. 3. Tôi đă t́m được Bậc Đạo Sư. 4. Pháp Phật sâu xa. 5. Ba kiết sử. 6. Năm kiết sử. 7. Năm hạ phần kiết sử.
Thứ Hai 21 tháng 04, 2008
THANH TỊNH GIẢI THOÁT
(Bản Anh ngữ: Beauty Is Truth, Truth Is Beauty, trích từ Some Sayings of the Buddha (D.N. 34-5), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-truongbo/truong24.htm)
(Kinh Trường Bộ 24, Kinh Ba Lê, Tụng Phẩm 2, câu số 20-21)
"Này Bhaggava, Ta biết về khởi nguyên thế giới, Ta c̣n biết hơn thế nữa. Và khi Ta biết như vậy, Ta không có chấp trước. V́ không chấp trước, Ta tự thân thấu hiểu được sự an tịnh ấy. Chính nhờ chứng ngộ sự an tịnh này mà Như Lai không rơi vào lầm lỗi".
- Này Bhaggava, Ta tuyên bố như vậy, Ta quan niệm như vậy. Nhưng một số Sa môn, Bà la môn lại bài xích Ta một cách không thật, trống không, hư ngụy, giả dối: "Sa môn Gotama và các vị Tỷ kheo là điên đảo. Sa môn Gotama đă tuyên bố: "Khi một ai đạt đến thanh tịnh, giải thoát, khi ấy vị ấy biết mọi vật là bất tịnh". Nhưng này Bhaggava, Ta không có nói như vậy: "Khi một ai đạt đến thanh tịnh, giải thoát, khi ấy vị ấy biết mọi vật là bất tịnh." Này Bhaggava, Ta nói như sau: "Khi một ai đạt đến thanh tịnh, giải thoát, khi ấy vị ấy biết mọi vật là thanh tịnh"
- Bạch Thế Tôn, chính họ là điên đảo khi họ chỉ trích Thế Tôn và các Tỷ kheo là điên đảo. Con tin tưởng hoan hỷ đối với Thế Tôn khiến con tin rằng Thế Tôn có thể dạy cho con đến thanh tịnh giải thoát.
- Này Bhaggava, thật khó cho Ngươi khi Ngươi theo các kiến giải sai khác, kham nhẫn các sự việc sai khác, theo dơi những mục tiêu sai khác, đeo đuổi những mục đích sai khác, được huấn luyện theo các phương pháp sai khác để có thể đạt được thanh tịnh, giải thoát. Này Bhaggava, hăy đặt nặng ḷng tin ở nơi Ta, hăy khéo ǵn giữ ḷng tin tưởng ấy.
- Bạch Thế Tôn, nếu thật khó cho con, khi con theo các kiến giải sai khác, kham nhẫn các sự việc sai khác, theo dơi những mục tiêu sai khác, đeo đuổi những mục đích sai khác, được huấn luyện theo các phương pháp sai khác, để có thể đạt được thanh tịnh giải thoát, thời Bạch Thế Tôn, ít nhất con cũng đặt nặng ḷng tin vào Thế Tôn, và con sẽ khéo ǵn giữ ḷng tin tưởng ấy.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy, du sĩ Bhaggava hoan hỷ tín thọ lời dạy Thế Tôn.
Thứ Ba 22 tháng 04, 2008
TÔI ĐĂ T̀M ĐƯỢC BẬC ĐẠO SƯ
(Bản Anh ngữ: I Have Found the Master, trích từ Some Sayings of the Buddha (M.N. iii. Chap. 140), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-trungbo/trung140.htm)
(Kinh Trung Bộ, câu 140)
Một thời, Thế Tôn du hành ở xứ Magadha (Ma- kiệt-đà), đi đến Rajagaha (Vương xá), đến nhà thợ gốm Bhaggava và ngỏ ư ở tại đó qua đêm. Thợ gốm bạch với ngài v́ trước đó đă cho Thiện gia nam tử Pukkusati ở nên nếu vị này đồng ư th́ Bhaggawa cũng hoan hỷ thỉnh Thế Tôn ở lại. Thiện gia nam tử Pukkusati, do ḷng tin, y cứ Thế Tôn đă xuất gia, từ bỏ gia đ́nh, sống không gia đ́nh. Vị ấy đă đến ở trước tại trú xứ của thợ gốm. Khi nghe Đức Thế Tôn có ư muốn ở lại qua đêm vị này hoan hỷ đồng ư. Trong đêm khi Đức Thế Tôn toạ thiền, vị này cũng toạ thiền. Thấy vẻ tín thành của tôn giả Pukkusati, Đức Thế Tôn hỏi thăm ai là bậc Đạo sư của ông th́ tôn giả Pukkusati trả lời, Sa môn Gotama là Thích tử, xuất gia từ ḍng họ Thích Ca. Ngài là bậc Đạo sư của ông và ông chấp thuận pháp của bậc Thế Tôn ấy mặc dù ông chỉ nghe tiếng đồn chớ chưa hề gặp mặt Đạo sư. Nghe vậy, Đức Thế Tôn quyết định thuyết pháp cho tôn giả Pukkusati. Ngài giảng về sáu giới, sáu xúc xứ, mười tám ư hành, bốn thắng xứ, và không buông lung trí tuệ. Được nghe Đức Thế Tôn giảng rơ từng chi pháp, Pukkusati vô cùng hoan hỷ xin được thọ cụ túc giới với đức Thế Tôn. V́ tôn giả không có y bát nên Đức Thế Tôn dạy ngài nên đi t́m y bát. Trong lúc đi t́m y bát tôn giả Pukkusati bị một con ḅ cuồng chạy đoạt mất mạng sống và được hoá sanh nhập niết bàn không c̣n trở lại đời sống này nữa.
Thứ Tư 23 tháng 04, 2008
PHÁP PHẬT SÂU XA
(Bản Anh ngữ: The Dhamma Is Profound, trích từ Some Sayings of the Buddha (S.N. ii. p. 92), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tuongungbo/tu2-12b.htm)
Kinh Tương Ưng Tập II - Thiên Nhân Duyên, Phần VI. Phẩm Cây, tiểu phẩm X. Nhân (S.ii, 92)
Một thời Thế Tôn trú giữa dân chúng Kuru, tại một thị trấn của dân chúng Kuru tên là Kammàsadamma.
Rồi Tôn giả Ananda đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên.
Ngồi xuống một bên, Tôn giả Ananda bạch Thế Tôn:
-- Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn! Thật hy hữu thay, bạch Thế Tôn! Bạch Thế Tôn, sâu xa thay là định lư Duyên khởi này, và sâu xa thật là định nghĩa này. Nhưng đối với con định lư ấy có vẻ rơ ràng, minh bạch!
Đức Thế Tôn dạy tôn giả Anada đừng nên nói như thế và ngài giảng dạy các chi pháp về pháp sâu mầu của Lư duyên khởi. Ai sống thấy được sự tai hại trong các pháp chấp thủ, ái sẽ được đoạn diệt và toàn bộ khổ uẩn cũng sẽ được đoạn diệt.
Thứ Năm 24 tháng 04, 2008
BA KIẾT SỬ
(Bản Anh ngữ: Fetters, trích từ Some Sayings of the Buddha (D.N. i. 155), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn:
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-truongbo/truong06.htm)
(Kinh Trường Bộ 6. Kinh Mahàli, Câu 12-14)
12 - Bạch Thế Tôn, như vậy có phải muốn chứng được các pháp định thiền định ấy mà các Tỷ-kheo sống đời phạm hạnh, dưới sự chỉ dạy của Thế Tôn?
- Này Mahàli, không phải muốn chứng được các pháp thiền định ấy mà các Tỷ-kheo sống đời phạm hạnh, dưới sự chỉ dạy của Ta. Này Mahàli, có những pháp khác cao thượng hơn, thù thắng hơn. V́ muốn chứng được những pháp ấy, các vị Tỷ-kheo sống đời phạm hạnh, dưới sự chỉ dạy của Ta.
13 - Bạch Thế Tôn, những pháp ấy, cao thượng hơn, thù thắng hơn là ǵ mà các vị Tỷ-kheo v́ muốn chứng được những pháp ấy sống đời phạm hạnh, dưới sự chỉ dạy của Thế Tôn?
- Này Mahàli, ở đây Tỷ-kheo đoạn dứt ba kiết sử, thành bậc Dự lưu, không đọa ác thú, chắc chắn đạt quả Bồ-đề. Này Mahàli, pháp này cao thượng và thù thắng hơn, v́ muốn chứng được pháp này, các Tỷ-kheo sống phạm hạnh dưới sự chỉ dạy của Ta.
Lại nữa, này Mahàli, Tỷ-kheo đoạn dứt ba kiết sử làm nhẹ bớt tham, sân, si, thành bậc Nhứt lai, c̣n phải sanh lại trong đời này một lần nữa trước khi diệt hẳn khổ đau. Này Mahàli, pháp này cao thượng hơn và thù thắng hơn. V́ muốn chứng được pháp này, các Tỷ-kheo sống phạm hạnh, dưới sự chỉ dạy của Ta.
Lại nữa, này Mahàli, vị Tỷ-kheo đă đoạn dứt năm hạ phần kiết sử, thành vị hóa sanh, nhập Niết-bàn tại đây, không c̣n phải trở lại thế giới này nữa. Này Mahàli, pháp này cao thượng và thù thắng hơn. V́ muốn chứng được pháp này, các Tỷ-kheo sống phạm hạnh dưới sự chỉ dạy của Ta.
Này Mahàli, những pháp cao thượng và thù thắng này, v́ muốn chứng được pháp ấy, các Tỷ-kheo sống phạm hạnh dưới sự chỉ dạy của Ta.
- Bạch Thế Tôn, có con đường nào, có đạo lộ nào đưa đến sự chứng ngộ những pháp ấy?
- Này Mahàli, có con đường, có đạo lộ đưa đến sự chứng ngộ những pháp ấy.
14- Bạch Thế Tôn, có con đường nào, có đạo lộ nào đưa đến sự chứng ngộ những pháp ấy?
- Đó là con đường Thánh có tám ngành: Chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm, chánh định. Này Mahàli, con đường này, đạo lộ này đưa đến sự chứng ngộ những pháp ấy.
Thứ Sáu 25 tháng 04, 2008
NĂM KIẾT SỬ
(Bản Anh ngữ: The Five Fetters, trích từ Some Sayings of the Buddha (Dhp. v.369), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn:
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tieubo1/tb12-pc3.htm)
Kinh Pháp cú, câu số 370
(370) Đoạn năm, từ bỏ năm,
Tu tập năm tối thượng,
Tỳ-kheo vượt năm ái,
Xứng danh "vượt bộc lưu".
(Chú thích của NQ: Theo nguyên tác, xuất xứ của đoạn kinh này là Kinh Pháp Cú câu 369 nhưng theo bản dịch của Ḥa Thượng Thích Minh Châu là câu 370. Nguyên tác: Cut off the Five, desert the Five, the Five subdue. That mendicant who from the Fetters Five Hath freed himself at last, by men is called A Crosser of the Stream)
TÍCH TRUYỆN:
Đức Thế Tôn dạy những lời này khi Ngài ở tại Kỳ Viên, liên quan đến một nhóm lớn Tỳ-kheo.
Khi Thượng tọa Kaccana ở trên một ngọn núi gần thành phố Kuraraghara trong nước Avanti, có một Phật tử tên Sona Kutikanna sau khi thấm nhuần chân lư do Ngài giảng dạy, bèn xin xuất gia. Ngài hai lần từ chối. Nhưng Sona quyết chí xuất gia nên xin đến lần thứ ba, và được phép gia nhập Tăng đoàn và ở lại đó ba năm làm tṛn bổn phận của một tăng sĩ. Được sư phụ cho phép và kèm theo lời dặn ḍ, thầy đến Kỳ Viên, đảnh lễ Phật, được đức Phật đón tiếp thân mật và cho phép vào hương thất của Ngài một ḿnh.
Thầy Sona đi kinh hành ngoài trời hầu như suốt đêm, gần sáng mới vào hương thất nằm nghỉ một chút. Khi b́nh minh đến, đức Phật bảo thầy hăy tụng bài kinh "Mười sáu đoạn". Thầy đọc xong, đức Phật cám ơn và ngợi khen "Hay thay! Hay thay!" Chư thiên, trời, rồng, Dạ xoa cho tới cơi trời Phạm thiên đều ca ngợi thầy vang rền. Lúc ấy, tại nhà mẹ thầy ở Avanti cách đấy một trăm hai mươi dặm, vị thần cư ngụ trong nhà cũng ngợi khen nhiệt liệt. Bà mẹ thầy hỏi ông ngợi khen ai th́ ông đáp ngợi khen trưởng lăo Kutikanna Sona, con trai của bà. Tôn giả Sona đă đọc kinh cho Đức Phật nghe và được Đức Phật cùng chư thiên tán thán. Với thâm tâm hoan hỷ, bà nghĩ thầm khi nào con ta trở về, ta sẽ yêu cầu được nghe giáo lư.
Khi được đức Thế Tôn khen ngợi, Tôn giả thỉnh cầu đức Phật ban cho năm ân huệ, điều đầu tiên là xin gia nhập nhóm năm thầy Tỳ-kheo đang ẩn cư trong rừng. Tôn giả lưu lại bên đức Thế Tôn ít ngày nữa rồi bái biệt, rời Kỳ Viên trở về với thầy Tế độ. Ngày hôm sau, Tôn giả theo thầy đi khất thực, đến trước cửa nhà thân mẫu. Thấy con, bà hết sức vui mừng, hỏi han, săn sóc chu đáo, và thỉnh cầu ngài thuyết pháp. Thầy nhận lời. Sau đó bà cúng dường chư Tăng trọng thể, cho xây cất một Pháp đường rộng lớn, đem tất cả gia quyến đi nghe Tôn giả Sona thuyết pháp, chỉ chừa lại một người tớ gái trông nhà.
Lúc ấy, một đảng cướp chín trăm tên luôn luôn t́m cách lẻn vào nhà bà nên vào ngày bà đi nghe giảng pháp, chúng đào một địa đạo vào tận trong nhà. Chúng để tên đầu đảng canh chừng nữ chủ, nếu thấy bà chủ trở về th́ tên đầu đảng phải giết bà lập tức. Hắn bèn đi đến nhà giảng pháp, đứng kế bên bà chủ nhà để canh chừng trong khi bọn cướp vào nhà mở cửa kho tiền đồng rồi đến tiền bạc. Người tớ gái trông thấy cướp bèn chạy t́m nữ chủ báo tin nhưng bà bảo người tớ không được làm rộn bà trong lúc bà đang thính pháp. Bọn cướp muốn lấy ǵ để chúng tùy ư.
Tên đầu đảng năy giờ ở cạnh bà canh chừng, nghe thấy vậy bèn nghĩ thầm: "Nếu chúng ta lấy tài sản của một người như bà này, trời Đế Thích sẽ đánh vỡ đầu chúng ta". Hắn trở về ra lệnh cho đồng bọn trả tất cả tài sản cho bà. Bọn cướp lại để tiền đồng, tiền bạc, tiền vàng đầy vào kho như cũ rồi kéo đến giảng đường nghe pháp.
Đến sáng, Tôn giả mới chấm dứt thời thuyết pháp và bước xuống ṭa. Lúc đó, tên đầu đảng quỳ dưới chân bà Phật tử mẹ Tôn giả và xin phu nhân tha thứ cho ư định giết bà. Tất cả bọn cướp cũng đều đến bày tỏ sự ăn năn, bà đều tha thứ hết. Họ thưa với bà cho họ được vào Tăng đoàn của vị giảng sư con trai bà. Khi bọn họ đă hoàn tất nhiệm vụ của một Tăng sĩ giáo đoàn, Tôn giả Sona cho mỗi người một đề mục thiền quán. Chín trăm thầy Sa-môn nhận chín trăm đề mục, lên trên một ngọn núi và mỗi người ngồi dưới một cội cây thiền định.
Lúc ấy, đức Thế Tôn ở tại giảng đường Kỳ Viên, cách đó một trăm hai mươi dặm, quán sát các thầy để chọn bài pháp thích hợp căn cơ. Ngài hiện đến trước các thầy, nói kệ:
(368) Tỳ-kheo trú từ bi,
Tín thành giáo pháp Phật,
Chứng cảnh giới tịch tịnh,
Cách hạnh an tịnh lạc.
(369) Tỳ-kheo, tát thuyền này,
Thuyền không, nhẹ đi mau,
Trừ tham, diệt sân hận,
Tất chứng đạt Niết-bàn.
(370) Đoạn năm, từ bỏ năm,
Tu tập năm tối thượng,
Tỳ-kheo vượt năm ái,
Xứng danh "vượt bộc lưu".
(371) Tỳ-kheo, hăy tu thiền,
Chớ buông lung phóng dật,
Tâm chớ đắm say dục,
Phóng dật, nuốt sắt nóng,
Bị đốt, chớ than khổ!
(372) Không trí tuệ, không thiền,
Không thiền, không trí tuệ,
Người có thiền, có tuệ,
Nhất định gần Niết-bàn.
(373) Bước vào ngôi nhà trống,
Tỳ-kheo tâm an tịnh,
Thọ hưởng vui siêu nhân,
Tịnh quán theo chánh pháp.
(374) Người luôn luôn chánh niệm,
Sự sanh diệt các uẩn,
Được hoan hỷ, hân hoan,
Chỉ bậc Bất tử biết.
(375) Đây Tỳ-kheo có trí,
Tu tập pháp căn bản,
Hộ căn, biết vừa đủ,
Ǵn giữ căn bản giới,
Thường gần gũi bạn lành,
Sống thanh tịnh tinh cần.
(376) Giao thiệp khéo thân thiện,
Cử chỉ mực đoan trang,
Do vậy hưởng vui nhiều,
Sẽ dứt mọi khổ đau.
Thứ Bảy 26 tháng 04, 2008
NĂM HẠ PHẦN KIẾT SỬ
(Bản Anh ngữ: The Five Lower Fetters and Their Abandoning, trích từ Some Sayings of the Buddha (M.N. i. Chap. 64), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn:
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-trungbo/trung64.htm)
(Trung Bộ Kinh 64. Đại kinh Màlunkyà)
Như vầy tôi nghe.
Một thời, Thế Tôn trú ở Savatthi, Jetavana, tại tịnh xá ông Anathapindika (Cấp Cô Độc).
Ở đây, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: "Này các Tỷ-kheo". --"Bạch Thế Tôn". Những vị Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
-- Này các Tỷ-kheo, các Ông có thọ tŕ năm hạ phần kiết sử do Ta giảng dạy không?
Được nghe hỏi như vậy, Tôn giả Malunkyaputta bạch Thế Tôn ngài có thọ tŕ thân kiến thọ tŕ nghi, thọ tŕ giới cấm thủ, thọ tŕ dục tham, thọ tŕ sân là hạ phần kiết sử do Thế Tôn giảng dạy.
Nghe như thế, Đức Thế Tôn hỏi lại có phải tôn giả Malunkyaputta thọ tŕ năm hạ phần kiết này v́ các tu sĩ ngoại đạo cật vấn Ông với ví dụ về đứa con nít đang nằm ngủ hay không? Được nghe nói vậy, Tôn giả Ananda bạch Thế Tôn:
-- Bạch Thế Tôn, nay đă đến thời, Bạch Thiện Thệ, nay đă đến thời để Thế Tôn thuyết giảng năm hạ phần kiết sử. Sau khi nghe Thế Tôn, các Tỷ-kheo sẽ thọ tŕ.
Thế Tôn nhận lời và ngài giảng về năm hạ phần kiết sử: thân kiến, hoài nghi, giới cấm thủ, dục tham, và sân. Rồi Đức Thế Tôn dạy về lộ tŕnh đưa đến sự đoạn trừ năm hạ phần kiết sử.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Ananda hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.