BÀI GIẢNG TUẦN LỄ
TỪ 10/12/07 ĐẾN 08/15/07
Chủ Nhiệm Điều Hợp Thảo Luận trong tuần: ĐĐ Pháp Đăng/Ni Sư Liễu Pháp
Thứ Hai:
ĐĐ HuyềnVân.:
"
BẤT TỬ"(Toát Yếu:
Như Quang)
Thứ Ba:
ĐĐ Tuệ Quyền:
"THƯỢNG
LƯU" .
(Toát Yếu: Như Quang)
Thứ Tư:
Ni Sư Liễu Pháp:
"ĐỨC PHẬT
CHO PHÉP CÁC TỲ KHƯU HÀNH LỄ XUẤT GIA". (Toát Yếu:
Như Quang)
Thứ Năm:ĐĐ
Lá Bối "PHÁP TU
LÊN BẬC TRÊN (II) "(Toát
Yếu: Như Quang )
Thứ Sáu: ĐĐ
Pháp Đăng:
"XUẤT GIA
CHO NGƯỜI DƯỚI TUỔI VỊ THÀNH NIÊN " (Toát
Yếu: Như Quang )
Thứ Bảy:ĐĐ
Pháp Tân
"XUẤT GIA
CHO TRẺ EM" (Toát
Yếu: Như Quang)
Bài học ngày Thứ Hai 10 tháng 12, 2007
BẤT TỬ
(Bản Anh ngữ: Done With It All , trích từ “Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tuongungbo/tu2-12a.htm)
Này các Tỷ-kheo, do vị Thánh đệ tử biết duyên như vậy, duyên tập khởi như vậy, duyên đoạn diệt như vậy; biết rơ con đường đưa đến đoạn diệt như vậy, này các Tỷ-kheo, vị Thánh đệ tử ấy được gọi là đạt tri kiến, đạt kiến, đă đạt đến diệu pháp này, thấy được diệu pháp này, đă đầy đủ hữu học trí, đă đầy đủ hữu học minh, đă nhập được pháp lưu, là bậc Thánh minh đạt tuệ, đă đứng gơ vào cửa bất tử.
--------------
Bài học ngày Thứ Ba 11 tháng 12, 2007
THƯỢNG LƯU
(Bản Anh ngữ: Stream-Climber, trích từ “Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Kinh Pháp Cú số 218-220. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tieubo1/tb12-pc2.htm)
218. "Ước vọng pháp ly ngôn
Ư cảm xúc thượng quả
Tâm thoát ly ác dục,
Xứng gọi bậc Thượng Lưu."
219. "Khách lâu ngày ly hương,
An toàn từ xa về,
Bà con cùng thân hữu,
Hân hoan đón chào mừng."
220. "Cũng vậy các phước nghiệp,
Đón chào người làm lành,
Đời này đến đời kia.
Như thân nhân, đón chào."
DUYÊN SỰ:
1. Tôn Giả Chứng Quả A Na Hàm
Câu chuyện này xảy ra khi Phật ở tại Kỳ Viên, liên quan đến một vị Trưởng lăo đắc quả A-na-hàm nhưng ngượng không dám nói với đệ tử của ḿnh. Khi trưởng lăo mất đi, đệ tử của ngài than khóc th́ được Đức Phật dạy:
- Này các Tỳ-kheo, các ông chớ lo lắng, thầy các ông đă chứng Tam quả và nghĩ rằng: "Ngay cả hàng tục gia cư sĩ cũng có thể chứng Tam quả. Khi nào chứng Tứ quả, ta sẽ nói với chúng". V́ ngượng nên ông ấy không nói. Khi mất, ông ấy tái sinh vào cơi Ngũ Na-hàm thiên. Các ông hăy vui mừng, thầy các ông đă thoát ngũ dục.
Phật nói câu kệ Pháp Cú 218
2. Nandiya Được Sanh Thiên
Câu chuyện này được kể lại khi Phật ở tại Lộc Uyển (Chư thiên đọa xứ) liên quan đến Nandiya. Tại Ba-la-nại, có một thanh niên tên Nandiya, con của một gia đ́nh Phật tử thuần thành. Nandiya có nhiều tính tốt nên song thân chàng để chàng làm thị giả trung tín của chư Tăng. Đến tuổi trưởng thành, song thân chàng muốn chàng kết hôn với Revat́, nhưng Revat́ không tin Phật nên chẳng biết cúng dường, v́ thế Nandiya không muốn kết hôn. Biết ư Nandiya, mẹ Revati dạy cô tỏ ḷng cung kính khi chư Tăng đến nhà để chiếm cảm t́nh Nandiya. Nhờ vậy Nandiya chịu cưới cô. Trong vài hôm, cô học cách đối xử như một phật tử thuần thành. Cô luôn vâng lời chồng, và sau đó sanh hai con trai. Khi cha mẹ chồng mất nàng trở thành nữ chủ và Nandiya được hưởng gia sản trở nên giàu có. Nhờ sự cúng dường Tăng chúng thường xuyên, và cho để vật thực ở cửa, đều đặn cung cấp cho người nghèo, khách lữ hành và xây đại tinh xá ở Lộc Uyển dâng cúng cho chư Tăng, Nandiya có được một ṭa lâu đài lộng lẫy rộng mười hai dặm, cao một trăm dặm, làm bằng thất bảo với vô số thiên nữ trong ấy trên tầng trời Ba mươi.
Khi Tôn giả Đại Mục-liên du hành lên cơi trời, Ngài dừng lại trước cung điện này biết ra chủ nhân cung điện là Nandiya, ngài trở về bạch Phật:
- Bạch Thế Tôn, có đúng là người nào hiện tại tạo nhiều phước lành ở cơi người sẽ gặt nhiều vinh dự ở cơi trời.
Đức Thế Tôn xác nhận khi thiện nam hay thiện nữ đă tạo nhiều công đức ở đây, rời bỏ cơi đời này sang cơi khác, chư thiên mang nhiều phẩm vật tranh nhau đi đón và nói: "Hăy để tôi đến trước! Tôi đến trước".
Và Phật nói hai câu kệ Pháp Cú 219, 220:
-----------------
Bài học ngày Thứ Tư 12 tháng 12, 2007
ĐỨC PHẬT CHO PHÉP CÁC TỲ KHƯU HÀNH LỄ XUẤT GIA
(Bản Anh ngữ: The Master Delegates the Conferring of Orders, trích từ “Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-luat-daipham/dp-01a.htm)
Này các tỳ khưu, ta cho phép kể từ nay ở trong mọi phương ở trong mọi xứ sở, chính các ngươi hăy cho xuất gia, hăy cho tu lên bậc trên.
Và này các tỳ khưu, nên cho xuất gia như vầy, nên cho tu lên bậc trên như vầy:
Trước tiên, nên bảo cạo bỏ râu tóc, bảo khoác lên các tấm vải màu ca-sa, bảo đắp thượng y một bên vai, bảo đảnh lễ ở chân các vị tỳ khưu, bảo ngồi chồm hổm, bảo chắp tay lên, và nên bảo rằng: “Ngươi hăy nói như vầy:
Tôi đến với đức Phật là nơi nương nhờ (Tôi xin quy y Phật).
Tôi đến với đức Pháp là nơi nương nhờ (Tôi xin quy y Pháp).
Tôi đến với đức Tăng là nơi nương nhờ (Tôi xin quy y Tăng.
Lần thứ nh́, tôi đến với đức Phật là nơi nương nhờ.
Lần thứ nh́, tôi đến với đức Pháp là nơi nương nhờ.
Lần thứ nh́, tôi đến với đức Tăng là nơi nương nhờ.
Lần thứ ba, tôi đến với đức Phật là nơi nương nhờ.
Lần thứ ba, tôi đến với đức Pháp là nơi nương nhờ.
Lần thứ ba, tôi đến với đức Tăng là nơi nương nhờ.”
Này các tỳ khưu, ta cho phép sự xuất gia, sự tu lên bậc trên bằng Tam Quy (ba sự đi đến nương nhờ) này.
------------
Bài học ngày Thứ Năm 13 tháng 12, 2007
PHÁP TU LÊN BẬC TRÊN (II)
(Bản Anh Ngữ: A Later Way, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L.. Bản Việt ngữ của Hoà Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: )
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-luat-daipham/dp-01b.htm
Này các tỳ khưu, việc tu lên bậc trên bằng Tam Quy đă được ta cho phép, kể từ nay ta hủy bỏ việc ấy. Này các tỳ khưu, ta cho phép tu lên bậc trên bằng hành sự với lời thông báo đến lần thứ tư.
DUYÊN SỰ:
Vào lúc bấy giờ, có người bà-la-môn nọ đă đi đến gặp các tỳ khưu và cầu xin sự xuất gia. Các tỳ khưu đă không ưng thuận cho người ấy xuất gia. Người ấy trong khi không đạt được sự xuất gia ở nơi các tỳ khưu đă trở nên ốm o, cằn cỗi, xuống sắc, có vẻ xanh xao, thân h́nh nổi đầy gân. Đức Thế Tôn đă nh́n thấy người bà-la-môn ấy ốm o, cằn cỗi, xuống sắc, có vẻ xanh xao, thân h́nh nổi đầy gân, sau khi nh́n thấy đă bảo các tỳ khưu rằng:
- Này các tỳ khưu, việc ǵ khiến người bà-la-môn ấy ốm o, cằn cỗi, xuống sắc, có vẻ xanh xao, thân h́nh nổi đầy gân vậy?
- Bạch ngài, người bà-la-môn ấy đă đi đến gặp các tỳ khưu và cầu xin sự xuất gia. Các tỳ khưu đă không ưng thuận cho người ấy xuất gia. Người ấy trong khi không đạt được sự xuất gia ở nơi các tỳ khưu đă trở nên ốm o, cằn cỗi, xuống sắc, có vẻ xanh xao, thân h́nh nổi đầy gân.
Khi ấy, đức Thế Tôn đă bảo các tỳ khưu rằng:
- Này các tỳ khưu, có vị nào nhớ được điều tốt đẹp của người bà-la-môn ấy?
Khi được nói như vậy, đại đức Sārīputta đă nói với đức Thế Tôn điều này:
- Bạch ngài, con nhớ được điều tốt đẹp của người bà-la-môn ấy.
- Này Sārīputta, ngươi nhớ được điều tốt đẹp ǵ của người bà-la-môn ấy?
- Bạch ngài, trường hợp này là khi con đang đi khất thực ở trong thành Rājagaha, người bà-la-môn ấy đă sai người cho một muỗng vật thực. Bạch ngài, đó là điều tốt đẹp của người bà-la-môn ấy mà con nhớ được.
- Này Sārīputta, tốt lắm, tốt lắm! Này Sārīputta, bởi v́ những người tốt là những người biết ơn và nhớ ơn đă thọ. Này Sārīputta, chính v́ điều ấy ngươi hăy cho người bà-la-môn ấy xuất gia và tu lên bậc trên.
- Bạch ngài, con cho người bà-la-môn ấy xuất gia và tu lên bậc trên như thế nào?
Do duyên sự này Đức Thế Tôn đă dạy phép tu lên bậc trên bằng hành sự với lời thông báo đến lần thứ tư như trên.
---------------
Bài học ngày Thứ Sáu 14 tháng 12, 2007
XUẤT GIA CHO NGƯỜI DƯỚI TUỔI VỊ THÀNH NIÊN
(Bản Anh ngữ: Special Rules, trích từ “Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn:
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-luat-daipham/dp-01c.htm)
Này các tỳ khưu, người chưa đến hai mươi tuổi khi biết được không nên cho tu lên bậc trên; vị nào cho tu lên bậc trên th́ nên được hành xử theo Pháp.
Người chưa đến hai mươi tuổi không có khả năng chịu đựng sự lạnh, sự nóng, sự đói, sự khát, các sự xúc chạm bởi ruồi, muỗi, gió, nắng, và các loài ḅ sát, các lối nói lăng mạ, công kích, (chúng) có khuynh hướng không cam chịu các cảm thọ khổ, nhức nhối, khốc liệt, sắc bén, gay gắt, không chút thích thú, khó chịu, chết người thuộc về cơ thể đă sanh khởi.
DUYÊN SỰ:
Vào lúc bấy giờ, trong thành Rājagaha có nhóm mười bảy thiếu niên là bạn bè. Thiếu niên Upāli là thủ lănh của họ.
Khi ấy, cha mẹ của Upāli đă khởi ư điều này: “Có phương kế ǵ để sau khi chúng ta từ trần, Upāli có thể sống thoải mái và không bị cực nhọc?” Rồi cha mẹ của Upāli đă khởi ư điều này: “Nếu Upāli có thể học chữ viết, như thế sau khi chúng ta từ trần Upāli có thể sống thoải mái và không bị cực nhọc.” Rồi cha mẹ của Upāli đă khởi ư điều này: “Nếu Upāli học chữ viết th́ các ngón tay sẽ bị đau.” Rồi cha mẹ của Upāli đă khởi ư điều này: “Nếu Upāli có thể học tính toán, như thế sau khi chúng ta từ trần Upāli có thể sống thoải mái và không bị cực nhọc.” Rồi cha mẹ của Upāli đă khởi ư điều này: “Nếu Upāli học tính toán th́ ngực sẽ bị đau. Nếu Upāli có thể học hội họa, như thế sau khi chúng ta từ trần Upāli có thể sống thoải mái và không bị cực nhọc.” Rồi cha mẹ của Upāli đă khởi ư điều này: “Nếu Upāli học hội họa th́ các con mắt sẽ bị đau. C̣n những sa-môn Thích tử này có giới luật thoải mái, có sở hành thoải mái, sau khi thọ thực thức ăn ngon rồi nằm dài trên những cái giường kín gió, nếu Upāli có thể xuất gia nơi các vị sa-môn Thích tử, như thế sau khi chúng ta từ trần Upāli có thể sống thoải mái và không bị cực nhọc.”
Thiếu niên Upāli đă nghe được cuộc nói chuyện trao đổi ấy của cha mẹ. Sau đó, thiếu niên Upāli đă đi đến gặp những thiếu niên ấy, sau khi đến đă nói với những thiếu niên ấy điều này:
- Này các bạn, hăy đi. Chúng ta sẽ xuất gia nơi các vị sa-môn Thích tử.
- Này bạn, nếu bạn sẽ xuất gia, như thế chúng tôi cũng sẽ xuất gia.
Sau đó, những thiếu niên ấy đă đi đến gặp cha mẹ của mỗi một người và đă nói điều này:
- Hăy cho phép con rời nhà xuất gia sống không nhà.
Khi ấy, cha mẹ của những thiếu niên ấy (nghĩ rằng): “Tất cả những đứa trẻ này có ước muốn giống nhau, có ư định tốt đẹp” nên đă chấp thuận. Chúng đă đi đến gặp các tỳ khưu và cầu xin sự xuất gia. Các tỳ khưu đă cho chúng xuất gia, đă cho tu lên bậc trên. Những thiếu niên ấy sau khi thức dậy vào lúc hừng sáng của đêm đă khóc lóc:
- Hăy cho cháo, hăy cho thức ăn, hăy cho vật nhai.
Các tỳ khưu đă nói như vầy:
- Này các sư đệ, hăy chờ đến khi trời sáng, nếu có cháo th́ các đệ sẽ húp cháo, nếu có thức ăn th́ các đệ sẽ ăn, nếu có vật nhai th́ các đệ sẽ nhai; c̣n nếu không có cháo, hoặc thức ăn, hoặc vật nhai, th́ các đệ sẽ ăn sau khi đi khất thực.
Trong khi được nói như thế bởi các tỳ khưu, các tỳ khưu (thiếu niên) ấy vẫn khóc lóc:
- Hăy cho cháo, hăy cho thức ăn, hăy cho vật nhai.
Rồi chúng đă đại điện tiểu tiện ở chỗ nằm ngồi.
Đức Thế Tôn sau khi thức dậy vào lúc hừng sáng của đêm đă nghe tiếng của các đứa trẻ, sau khi nghe đă bảo đại đức Ānanda rằng:
- Này Ānanda, tiếng của các đứa trẻ ấy là ǵ vậy?
Khi ấy, đại đức Ānanda đă tŕnh sự việc ấy lên đức Thế Tôn.
--------------------
Bài học ngày Thứ Bảy 15 tháng 12, 2007
XUẤT GIA CHO TRẺ EM
(Bản Anh ngữ: Ordination for Children, trích từ “Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-luat-daipham/dp-01c.htm)
Này các tỳ khưu, ta cho phép xuất gia đứa trẻ dưới mười lăm tuổi là trẻ (có thể) đuổi được quạ.
DUYÊN SỰ:
Vào lúc bấy giờ, gia đ́nh hộ độ có đức tin có tín ngưỡng của đại đức Ānanda đă bị chết bởi bịnh dịch hạch. Và có hai đứa trẻ trai là (những người) c̣n sót lại. Khi nh́n thấy các vị tỳ khưu, chúng theo thói quen được phép trước đây đă chạy đến gần. Các tỳ khưu đă đuổi (chúng) đi. Trong khi bị các vị tỳ khưu đuổi đi, chúng đă khóc. Khi ấy, đại đức Ānanda đă khởi ư điều này: “Đức Thế Tôn đă quy định rằng: ‘Đứa trẻ dưới mười lăm tuổi không nên cho xuất gia’ và những đứa trẻ này dưới mười lăm tuổi, vậy bằng phương cách ǵ để những đứa trẻ này không thể bị tiêu hoại đây?” Sau đó, đại đức Ānanda đă tŕnh sự việc ấy lên đức Thế Tôn.
- Này Ānanda, những đứa trẻ ấy có khả năng để đuổi các con quạ bay đi không?
- Bạch Thế Tôn, chúng có khả năng.
Khi ấy, đức Thế Tôn nhân lư do ấy nhân sự kiện ấy đă thuyết Pháp thoại rồi bảo các tỳ khưu rằng:
- Này các tỳ khưu, ta cho phép xuất gia đứa trẻ dưới mười lăm tuổi là trẻ (có thể) đuổi được quạ.