BÀI GIẢNG TUẦN LỄ TỪ 3/3 ĐẾN 8/3/08
Chủ Nhiệm Điều Hợp Thảo Luận trong tuần: TT TUỆ SIÊU// TT GIÁC ĐẲNG//NI SƯ LIỄU PHÁP
Thứ Hai:
:
"THĂM
VIẾNG NGƯỜI BỆNH
"(Toát Yếu:
Như Quang)
Thứ Ba:
"NGƯỜI
BỆNH VÀ NGƯỜI NUÔI BỆNH" .
(Toát Yếu: Như Quang)
Thứ Tư:
Ni Sư Liễu Pháp
:
"BA
LOẠI NGƯỜI BỆNH". (Toát Yếu:
Như Quang)
Thứ Năm:TT
Tuệ Siêu "THÂN
BỆNH VÀ TÂM BỆNH"(Toát
Yếu: Như Quang )
Thứ Sáu: :ĐĐ
Pháp Đăng
"AN
ỦI NGƯỜI BỆNH " (Toát
Yếu: Như Quang )
Thứ Bảy:ĐĐ
Pháp Tân
...
"TÁN THÁN ĐỨC PHẬT "
(Toát
Yếu: Như Quang)
Sáu bài kế tiếp chương Trong Khi Đau Bệnh: 3. Thăm viếng người bệnh. 4. Người bệnh và người nuôi bệnh. 5. Các loại người bệnh. 6. Thân bệnh và tâm bệnh. 7. An ủi người bệnh. 8. Tán thán Đức Phật.
Thứ Hai ngày 03 tháng 03, 2008
(Bản Anh Ngữ: Visiting the Sick, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tuongungbo/tu3-22e.htm )
Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha (Vương Xá), Veluvana (Trúc Lâm), tại chỗ nuôi dưỡng các con sóc.
Lúc bấy giờ, Tôn giả Vakkali trú tại nhà một thợ gốm, đang bị bệnh, đau đớn, trầm trọng. Rồi Tôn giả Vakkali bảo những người thị giả hăy thỉnh Đức Thế Tôn.
Thế Tôn im lặng nhận lời rồi Thế Tôn đắp y, cầm y bát, đi đến Tỷ-kheo Vakkali.
Rồi Thế Tôn ngồi xuống trên chỗ ngồi đă soạn sẵn. Sau khi ngồi, Thế Tôn nói với Tôn giả Vakkali:
- Ông có kham nhẫn được không? Ông có chịu đựng được không? Có phải khổ thọ tổn giảm, không tăng trưởng? Có phải có những dấu hiệu tổn giảm, không phải tăng trưởng?
- Bạch Thế Tôn, con không có thể kham nhẫn! Con không có thể chịu đựng! Khổ thọ kịch liệt tăng trưởng nơi con, không có tổn giảm. Có những dấu hiệu tăng trưởng, không có tổn giảm.
- Này Vakkali, Ông có ǵ phân vân, hối hận không?
- Bạch Thế Tôn, thật sự con có nhiều phân vân, có nhiều hối hận!
- Này Vakkali, Ông có ǵ tự trách ḿnh về giới luật không?
- Bạch Thế Tôn, con không có ǵ tự trách ḿnh về giới luật.
- Này Vakkali, nếu Ông không có ǵ tự trách ḿnh về giới luật, vậy Ông có ǵ phân vân, có ǵ hối hận?
- Đă từ lâu, bạch Thế Tôn, con muốn đến để được thấy Thế Tôn. Nhưng thân con không đủ sức mạnh để được đến thấy Thế Tôn.
- Thôi vừa rồi, này Vakkali, có ǵ đáng thấy đối với cái thân hôi hám này. Này Vakkali, ai thấy Pháp, người ấy thấy Ta. Ai thấy Ta, người ấy thấy Pháp. Này Vakkali, đang thấy Pháp, là thấy Ta. Đang thấy Ta, là thấy Pháp.
Thứ Ba ngày 04 tháng 03, 2008
NGƯỜI BỆNH VÀ NGƯỜI NUÔI BỆNH
(Bản Anh Ngữ: Patient and Nurse, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-luat-daipham/dp-08.htm)
Này các tỳ khưu, vị bị bệnh là khó phục vụ khi hội đủ năm điều: Là vị không làm việc cần làm; là vị không biết sự vừa phải trong việc cần làm; là vị không quen dùng dược phẩm; là vị không giải thích cho người phục vụ bệnh nhân luôn muốn điều tốt đẹp một cách rơ ràng, đúng theo thực trạng như (bệnh) đă tăng thêm là “(Bệnh) đă tăng thêm,” (bệnh) đă giảm là: “(Bệnh) đă giảm,” (bệnh) ổn định là: “(Bệnh) ổn định;” là loại người không chịu đựng được các cảm thọ khổ, khốc liệt, sắc bén, gay gắt, không chút thích thú, khó chịu, chết người thuộc cơ thể đă sanh khởi. Này các tỳ khưu, người bệnh hội đủ năm điều này là khó phục vụ.
Này các tỳ khưu, vị bị bệnh là dễ phục vụ khi hội đủ năm điều: Là vị làm việc cần làm; là vị biết sự vừa phải trong việc cần làm; là vị quen dùng dược phẩm; là vị giải thích cho người phục vụ bệnh nhân luôn muốn điều tốt đẹp một cách rơ ràng, đúng theo thực trạng như (bệnh) đă tăng thêm là “(Bệnh) đă tăng thêm,” (bệnh) đă giảm là: “(Bệnh) đă giảm,” (bệnh) ổn định là: “(Bệnh) ổn định;” là loại người chịu đựng được các cảm thọ khổ, khốc liệt, sắc bén, gay gắt, không chút thích thú, khó chịu, chết người thuộc cơ thể đă sanh khởi. Này các tỳ khưu, người bệnh hội đủ năm điều này là dễ phục vụ.
Này các tỳ khưu, người phục vụ bệnh nhân không thích hợp để phục vụ người bệnh là vị hội đủ năm điều: Là vị không có khả năng để phân phát thuốc men; không biết điều ǵ cần làm và điều ǵ không cần làm, làm điều không cần thiết và không làm điều cần thiết; phục vụ người bệnh v́ mục đích tài vật và không có tâm từ; ghê tởm việc dọn dẹp nước tiểu, phân, nước giải, vật nôn mửa; không có khả năng để chỉ dạy, thức tỉnh, khuyến khích, và tạo niềm phấn khởi cho người bệnh bằng bài Pháp thoại lúc này lúc khác. Này các tỳ khưu, người phục vụ bệnh nhân hội đủ năm điều này là không thích hợp để phục vụ người bệnh.
Này các tỳ khưu, người phục vụ bệnh nhân thích hợp để phục vụ người bệnh là vị hội đủ năm điều: Là vị có khả năng để phân phát thuốc men; biết điều ǵ cần làm và điều ǵ không cần làm, không làm điều không cần thiết và làm điều cần thiết; có tâm từ và phục vụ người bệnh không v́ mục đích tài vật; không ghê tởm việc dọn dẹp nước tiểu, phân, nước giải, vật nôn mửa; có khả năng để chỉ dạy, thức tỉnh, khuyến khích, và tạo niềm phấn khởi cho người bệnh bằng bài Pháp thoại lúc này lúc khác. Này các tỳ khưu, người phục vụ bệnh nhân hội đủ năm điều này là thích hợp để phục vụ người bệnh.
Thứ Tư ngày 05 tháng 03, 2008
BA LOẠI NGƯỜI BỆNH
(Bản Anh Ngữ: Types of Sick Men, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tangchibo/tangchi03-0104.htm)
- Có ba hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, có mặt, xuất hiện ở đời. Thế nào là ba?
Ở đây, này các Tỷ-kheo, một hạng người bệnh, dầu có được ăn các món thích hợp, hay không được các món ăn thích hợp, dầu có được các thuốc men thích hợp hay không được các thuốc men thích hợp, dầu có được sự chăm sóc thích đáng hay không được sự chăm sóc thích đáng, không được b́nh phục từ chứng bệnh ấy.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người bệnh, dầu có được ăn các món thích hợp, hay không được các món ăn thích hợp, dầu có được các thuốc men thích hợp hay không được các thuốc men thích hợp, dầu có được sự chăm sóc thích đáng hay không được sự chăm sóc thích đáng, được b́nh phục từ chứng bệnh ấy.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người bệnh, có được ăn các món thích hợp, không phải không được, có các thuốc men thích hợp, không phải không được, có được sự chăm sóc thích đáng, không phải không được, được b́nh phục từ chứng bệnh ấy.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, hạng người bệnh này, có được các món ăn thích hợp, không phải không được, có được các thuốc men thích hợp, không phải không được, có được sự chăm sóc thích đáng, không phải không được, được b́nh phục khỏi chứng bệnh ấy. Chính do duyên với hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, các món ăn thích hợp với người bệnh đă được chấp thuận, các thuốc men thích hợp với người bệnh đă được chấp thuận., sự chăm sóc thích đáng với người bệnh đă được chấp thuận. Chính do duyên với hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, các người bệnh khác cần phải được chăm sóc như vậy.
Ba hạng người bệnh này, này các Tỷ-kheo, có mặt, xuất hiện ở đời.
Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, có ba hạng người này, có mặt, xuất hiện ở đời, có thể so sánh với ba hạng người bệnh này. Thế nào là ba?
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người được thấy Như Lai hay không được thấy Như Lai, được nghe Pháp và Luật do Như Lai tŕnh bày, hay không được nghe Pháp và Luật do Như Lai tŕnh bày, không có đi vào tánh quyết định, tánh chơn chánh đối với các Thiện pháp.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người không được thấy Như Lai, được nghe Pháp và Luật do Như Lai tŕnh bày, hay không được nghe Pháp và Luật do Như Lai tŕnh bày, đi vào tánh quyết định, tánh chơn chánh đối với các Thiện pháp.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người được thấy Như Lai, không phải không được thấy, được nghe Pháp và Luật do Như Lai tŕnh bày, không phải không được nghe Pháp và Luật do Như Lai tŕnh bày, đi vào tánh quyết định, tánh chơn chánh đối với các Thiện pháp.
Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người được thấy Như Lai, không phải không được thấy, được nghe Pháp và Luật do Như Lai thuyết giảng, không phải không được nghe, đi vào tánh quyết định, tánh chơn chánh đối với các Thiện pháp. Chính do duyên hạng người này, này các Tỷ-kheo, thuyết pháp được chấp nhận, và chính do duyên hạng người này, này các Tỷ-kheo, pháp được thuyết giảng cho các người khác.
Thứ Năm ngày 06 tháng 03, 2008
THÂN BỆNH VÀ TÂM BỆNH
(Bản Anh Ngữ: Comfortable Words, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tuongungbo/tu3-22a.htm)
1) Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn sống giữa dân chúng Bhayga, tại núi Cá Sấu, rừng Bhesaka, vườn Nai.
2) Rồi gia chủ Nakulapità đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên.
3) Ngồi xuống một bên, gia chủ Nakulapità bạch Thế Tôn:
-- Bạch Thế Tôn, con đă già, tuổi lớn, trưởng lăo, cao niên, đă đạt đến tuổi thọ, thân bịnh hoạn, luôn luôn ốm đau. Bạch Thế Tôn, con không được thường thấy Thế Tôn và các vị Tỷ-kheo đáng kính. Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn hăy giáo giới cho con! Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn hăy giảng dạy cho con! Nhờ vậy, con được hạnh phúc, an lạc lâu dài.
4) -- Thật sự là vậy, này Gia chủ. Thật sự là vậy, này Gia chủ. Thân của Gia chủ, này Gia chủ, là bịnh hoạn, ốm đau, bị nhiễm ô che đậy. Ai mang cái thân này, này Gia chủ, lại tự cho là không bịnh, dầu chỉ trong một giây phút; người ấy phải là người ngu! Do vậy, này Gia chủ, Gia chủ cần phải học tập như sau: "Dầu cho thân tôi có bịnh, tâm sẽ không bị bịnh". Như vậy, này Gia chủ, Gia chủ cần phải học tập.
5) Rồi gia chủ Nakulapità sau khi hoan hỷ, tín thọ lời Thế Tôn dạy, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân bên hữu hướng về Ngài và ra đi.
Thứ Sáu ngày 07 tháng 03, 2008
AN ỦI NGƯỜI BỆNH
(Bản Anh Ngữ: Comfort the Sick, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tuongungbo/tu5-55b.htm)
- Một thời, Thế Tôn trú ở giữa dân chúng họ Thích, tại Kapilavatthu, khu vườn các cây bàng.
- Lúc bấy giờ, nhiều Tỷ-kheo đang làm y cho Thế Tôn, nghĩ rằng khi y làm xong, Thế Tôn sau ba tháng sẽ đi du hành.
- Họ Thích Mahànàma được nghe như thế nên đến đảnh lễ Thế Tôn và thỉnh Thế Tôn giáo giới cho một cư sĩ có trí bị bệnh, đau đớn, bị trọng bệnh.
Đức Thế Tôn dạy bốn pháp an ủi như sau (assàsaniya dhamma): Tôn giả hăy yên tâm, với ḷng tịnh tín bất động của Tôn giả đối với đức Phật: "Đây là bậc Ứng Cúng... Phật, Thế Tôn". Tôn giả hăy yên tâm, với ḷng tịnh tín bất động của Tôn giả đối với Pháp... Tôn giả hăy yên tâm, với ḷng tịnh tín bất động của của Tôn giả đối với chúng Tăng... Tôn giả hăy yên tâm, với các giới của Tôn giả được các bậc Thánh ái kính... đưa đến Thiền định.
- Một cư sĩ có trí bị bệnh, đau đớn, bị trọng bệnh, này Mahànàma, phải được một cư sĩ có trí giáo giới với bốn pháp an ủi này. Cần phải nói như vậy.
-Nếu vị Tôn giả ấy có ḷng thương nhớ cha mẹ thời nên nói với vị ấy như sau: "Thưa Tôn giả, Tôn giả thế nào cũng phải chết. Dầu Tôn giả có ḷng thương nhớ cha mẹ, Tôn giả cũng sẽ chết. Dầu Tôn giả không có ḷng thương nhớ cha mẹ, Tôn giả cũng sẽ chết. Vậy tốt hơn là Tôn giả hăy từ bỏ ḷng thương nhớ đối với cha mẹ của Tôn giả".
- Nếu vị ấy có ḷng thương nhớ vợ con thời vị ấy cần phải được nói như sau: "Tôn giả thế nào cũng chết. Dầu Tôn giả có ḷng thương nhớ vợ con, Tôn giả cũng sẽ chết. Dầu Tôn giả không có ḷng thương nhớ vợ con, Tôn giả cũng sẽ chết. Vậy tốt hơn là Tôn giả hăy từ bỏ ḷng thương nhớ đối với vợ con của Tôn giả".
- Nếu vị ấy có ḷng thương nhớ năm dục công đức của loài Người, vị ấy cần phải được nói như sau: "Các Thiên dục đối với nhân dục, c̣n hấp dẫn hơn, c̣n thù diệu hơn. Vậy tốt hơn Tôn giả hăy từ bỏ tâm khỏi các nhân dục, và hướng tâm đến Tứ đại thiên vương thiên".
- Nếu vị ấy nói như sau: "Tâm tôi đă từ bỏ nhân dục và hướng đến Tứ đại thiên vương thiên", vị ấy cần được nói như sau: "Chư Thiên ở cơi Ba mươi ba c̣n hấp dẫn hơn, c̣n thù diệu hơn Tứ đại thiên vương thiên. Tốt hơn Tôn giả hăy từ bỏ tâm khỏi Tứ đại thiên vương thiên và hướng tâm đến chư Thiên ở cơi trời Ba mươi ba".
- Nếu vị ấy nói như sau: "Tâm tôi đă từ bỏ Tứ đại thiên vương thiên và hướng đến chư Thiên ở cơi trời Ba mươi ba", vị ấy cần được nói như sau: "Chư Thiên Yamà, chư Thiên Tusità, chư Thiên Hóa lạc thiên, chư Thiên Tha hóa tự tại thiên c̣n hấp dẫn hơn, c̣n thù diệu hơn chư Thiên ở cơi trời Ba mươi ba".
- ... "Chư Thiên ở Phạm thế c̣n hấp dẫn hơn, c̣n thù diệu hơn chư Thiên ở Tha hóa tự tại thiên. Tốt hơn Tôn giả từ bỏ tâm khỏi chư Thiên Tha hóa tự tại thiên và hướng tâm đến Phạm thế, Phạm thiên giới".
- Nếu vị ấy nói như sau: "Tâm tôi đă từ bỏ chư Thiên Tha hóa tự tại thiên và hướng tâm về chư Thiên ở Phạm thế", thời vị ấy cần phải được nói như sau: "Này Tôn giả, Phạm thiên giới là vô thường, không thường hằng, bị thân kiến giới hạn. Tốt hơn là Tôn giả hăy từ bỏ tâm khỏi Phạm thế và hướng tâm đến đoạn diệt thân kiến (Sakkàya)".
- Nếu vị ấy nói như sau: "Tâm tôi đă từ bỏ Phạm thế và hướng đến đoạn diệt thân kiến"; vị cư sĩ nói như vậy, này Mahànàama, và với Tỷ-kheo có tâm giải thoát khỏi các lậu hoặc, Ta nói rằng không có ǵ sai biệt, tức là về phương diện giải thoát.
Thứ Bảy 08 tháng 03, 2008
TÁN THÁN ĐỨC PHẬT
(Bản Anh Ngữ: In Praise of the Master, trích từ Some Sayings of the Buddha, dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tangchibo/tangchi10-0103.htm)
- Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi, Jetavana, tại khu vườn của ông Anàthapindika. Lúc bấy giờ, vua Pasenadi nước Kosala, từ một trận chiến trở về, thắng trận, mục đích đă đạt được. Rồi vua Pasenadi nước Kosala đi đến khu vườn. Xa cho đến đất có thể đi xe được, vua đi xe, rồi xuống xe đi bộ và vào khu vườn.
- Lúc bấy giờ, một số đông Tỷ-kheo đang đi kinh hành ngoài trời. Rồi vua Pasenadi nước Kosala đi đến các Tỷ-kheo ấy, nói với các Tỷ-kheo:
- Thưa các Tôn giả, nay Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác trú ở đâu? Thưa các Tôn giả, chúng tôi muốn yết kiến Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác.
Các vị Tỷ kheo trả lời:
- Tâu Đại vương, đây là ngôi tịnh xá, có cửa đóng. Ngài hăy đi đến ngôi nhà ấy, đừng có tiếng động, đừng có hấp tấp, bước vào mái hiên, đằng hắng, rồi gơ nơi then cửa. Thế Tôn sẽ mở cửa cho Đại vương.
Rồi vua Pasenadi thực hành đúng như lời dạy. Thế Tôn mở cửa. Vua Pasenadi, đi vào tịnh xá, đầu cúi rạp xuống trước chân Thế Tôn, miệng hôn chân Thế Tôn, lấy tay xoa bóp, và nói lên tên ḿnh:
- Bạch Thế Tôn, con là vua Pasenadi nước Kosalà. Bạch Thế Tôn, con là vua Pasenadi nước Kosalà.
- Thưa Đại vương, do Đại vương thấy ư nghĩa lợi ích ǵ mà Đại vương lại làm những cử chỉ hạ liệt quá mức như vậy và tỏ lộ ḷng kính mộ đối với cái thân này?
Vua Pasenadi tán than các hạnh lành của Đức Thế Tôn như ngài là vị đă thực hiện hạnh phúc cho đa số, an lạc cho đa số, tức là chánh chơn pháp tánh, thiện pháp tánh;
Thế Tôn có giới, có Phật giới, có Thánh giới, có thiện giới, có đầy đủ thiện giới Thế Tôn đă lâu ngày là vị sống ở rừng, sống tại các trú xứ rừng núi, các vùng cao nguyên hẻo lánh xa vắng
Và vua Pasenadi tán thán tất cả những phẩm hạnh của Đức Thế Tôn, xong ngài nói:
- Bạch Thế Tôn, nay chúng con phải đi, chúng con có nhiều công tác, có nhiều công việc phải làm.
- Thưa Đại vương, nay Đại vương hăy làm những ǵ Đại vương nghĩ là hợp thời.
Rồi vua Pasanadi nước Kosalà, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ Thế Tôn, thân phía hữu hướng về Ngài rồi ra đi.