THỨ BA 03 -06- 2008  PL 2551 -    

LỚP  DIỆU PHÁP , Paltalk

 

TIN TỨC PHẬT GIÁO

 

Ván cờ sinh tử

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Lời vào truyện.

Có bao giờ chúng ta nghe từ miệng một vị thiền sư dạy Đạo cho môn sinh như thế này chưa:

“- Này chư tử! Thuở c̣n trai trẻ, làm kiếm khách áo trắng, ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao, rút ra là phải chém. Hàng tục sĩ gọi ta là Kiếm vương.

Này chư tử! Thuở c̣n trai trẻ, làm giang hồ kỳ thủ, ta ít khi chơi cờ. Khi đă chơi, một quân cờ đặt xuống - trọng lượng một quả núi - sẽ kết thành định mệnh. Định mệnh không lập lại hai lần. Ḍng sông đă chảy, vậy th́ những quân cờ kế tục đi đến chung quyết. Không do dự. Không ngập ngừng. Người đời gọi ta là Kỳ vương.

Này chư tử! Kiếm vương ta cũng bỏ. Kỳ thủ ta cũng ĺa, khoác tay nải, dép cỏ, nón mê lang thang học Đạo. Ba mươi năm chí thú tinh cần mới thấy được cửa vào. Mười năm lên núi sâu thiền tu, tịch mặc. Sở chướng đă trừ. Mê lầm đă tuyệt. Núi cũng là núi. Sông cũng là sông thôi. Kiếm vương kia thành Kiếm đạo. Kỳ vương kia thành Kỳ đạo. Tại sao như thế?

Này chư tử! Nay ta có mấy lời tâm huyết, như dao chém đá, như kiếm xuyên mây. Hăy nghe mà lập tâm lập hạnh. Đốt cháy kiến hoặc, dội tắt nghi t́nh, vào chốn ngũ trần mà thong dong tự tại.

Hăy nghe đây! Phàm người tu Phật, một niệm phóng đi, tác thành nghiệp báo. Vậy hăy như tay Kiếm vương kia, chớ có khinh suất mà ra chiêu, đừng cho ư tưởng tự do khởi động. Khi ngưng tụ sinh lực. Lúc buông xả nghỉ ngơi. Hăy xuất niệm như xuất kiếm. Đă xuất là phải đạt.

Này chư tử! Phàm người tu Phật, phải tinh luyện tư duy, khổ hạnh tư duy. Một tư duy đặt trên đối tượng. Một tư duy dẫn dắt hành động. Phải như tên Kỳ thủ kia, một quân cờ đặt xuống, trọng lượng một quả núi. Ḍng sông không chảy hai lần. Đừng do dự. Đừng ngập ngừng. Quân cờ đặt xuống là tác thành định mệnh, tác thành nhân quả, nghiệp báo.

Này chư tử! Hăy xuất cờ! Hăy xuất niệm! Hăy xuất kiếm! Bước tới! Không ngoảnh đầu! Không có sinh tử giữa ḍng chảy trôi liên lỉ! Không có sau trước giữa ṿng tṛn vô thỉ, vô chung!”

Bài giảng kia đă từ một tu viện thâm u trên núi cao, đâm xuyên qua mấy đỉnh mây mù, băng tuyết, rơi xuống, cắm vào giữa ḷng các đô thị. Người ta tỉnh giấc, bàng hoàng. Ngàn năm Phật giáo kinh điển, từ chương, thụ động, tiêu cực, đắm say bùa chú, hương khói vật vờ; chơût đứng dậy, vươn cao, nắm định mệnh ḿnh bước đi như thớt voi lâm trận, hùng dũng ho to, cánh sát cánh, vai sát vai...; ánh lửa trí tuệ bùng lên, thổi sinh khí, đem cái đẹp, sức mạnh và tự do tối thượng cho con người.

Phật giáo từ thời Khâm Minh Thiên Hoàng, đến đây, hậûu bán thế kỷ XV, sống lại, mang cơ thể mới, tinh thần mới, dẫn Nhật Bản đi vào thời đại phú cường. Công lao ấy có ai ngờ rằng, có sự đóng góp từ trí tuệ của một người: thiền sư Dai-so-kim! Ngài tịch năm 1491, nơi một am thất nhỏ ở Keti phía nam Tây hải đạo.

Truyện ngắn sau đây thuật lại một trường hợp dạy Đạo của người.

Thanh niên Ka-jo-ju sau khi thất vọng về đường công danh, t́nh yêu, sự nghiệp bèn t́m đến một tu viện trên non cao và thưa với Tu viện trưởng:

- Thưa ngài! Con đă thấy rơ bộ mặt thật của cuộc đời nên mong muốn giải thoát khỏi những đau khổ. Thế nhưng, con không có khả năng hành tŕ một thứ ǵ lâu dài. Không bao giờ con có thể sống nhiều năm trong thiền định, học tập, giới luật hay cái ǵ nghiêm túc tương tự như vậy. Con sẽ thối chí và rơi trở vào cuộc đời, dẫu biết rằng ḿnh không c̣n chịu đựng được. Quyên sinh là biện pháp hay nhất, có lẽ... Thưa ngài! Vậy th́ c̣n có con đường nào ngắn nhất, dễ dàng nhất dành cho những kẻ như con hay không?

- Có chứ! Tu viện trưởng một thoáng lạ lùng nh́n người thanh niên rồi trả lời - nếu con trung thực! Nhưng hăy cho ta biết là con đă học những thứ ǵ? Sở tri ra sao? Có thể có những khả năng như thế nào? Thảng hoặc, con thường hay tập trung tâm ư nhiều nhất vào chuyện ǵ?

Ka-jo-ju có vẻ nghĩ ngợi, sau đó, y thở dài thườn thượt:

- Ôi! Thực sự th́ không có thứ ǵ! Con chưa nghĩ là ḿnh phải nên như thế này hoặc nên như thế nọ! Vả chăng, mục đích của sự học cũng chỉ đưa đến hư vô và phù phiếm! Công danh, sự nghiệp giữa cuộc đời này cũng chỉ là giấc mộng đầu hôm. Hiện giờ gia đ́nh con lại khá giả nên con không cần phải làm việc. Riêng về sở thích th́... tuyệt, con thích đánh cờ nhất! Cả đời dường như tâm trí con chỉ tập trung vào đó thôi. Trong vài cuộc tranh giải gồm những kỳ thủ già dặn bốn phương, thỉnh thoảng con cũng giật được phần thưởng ưu hạng.

- Rất tốt! Tu viện trưởng gật đầu - chưa đến nỗi phải bỏ đi. Nhưng mà điều này mới thật là quan trọng, con có niềm tin nào nơi ta không chứ?

- Con đă chọn lựa.

- Thế nào?

- Ngài là Kiếm vương - Thanh niên Ka-jo-ju chợt nói lớn - lại là Kỳ vương nữa. Ngài đă dùng sức mạnh của đạo đức và trí tuệ để thu phục nơi tu viện này những con ngựa hung hăng nhất, những tay giang hồ kiêu ngạo và bạc hănh nhất... Không cần phải nói rằng người ta tín phục ngài như thế nào, ngài Tu viện trưởng ạ!

- Hỡi con, này Ka-jo-ju! Ta muốn hiểu cường độ tín phục ấy ở nơi riêng con thôi.

Nghe gọi đúng tên ḿnh, Ka-jo-ju rúng động cả châu thân. Bất giác, thanh niên đưa mắt nh́n Tu viện trưởng, và y cảm thấy một sức thu hút kỳ lạ không cưỡng được.

Ka-jo-ju gật:

- Tín phục. Con hoàn toàn tín phục.

Tu viện trưởng chậm răi quay qua bảo thị giả:

- Vậy hăy cho gọi tu sĩ Mu-ju đến đây cùng với bàn cờ của y.

Người được gọi là một tu sĩ trẻ, rất trẻ, vóc người tầm thước, dáng dấp nho nhă, khuôn mặt sáng rỡ, tṛn trặn đầy phúc hậu.

- Mu-ju con!

- Bạch thầy, con nghe.

- Bao nhiêu năm con theo ta để học Đạo. Con mời cơm, ta ăn. Ta gọi, con dạ. Ta giẫy cỏ, con cuốc đất... T́nh thầy tṛ giữa chúng ta thật không có ǵ đáng phải phàn nàn cả chứ?

- Dạ, quả thế thật.

- Ta c̣n muốn hỏi rơ hơn nữa. Từ trước đến nay, con không hề mảy may nghi ngờ ǵ nơi ta đấy chứ?

- Phải nói ngược lại, bạch Thầy - giọng tu sĩ trẻ chợt như viên đá nặng ngàn cân - phải nói là con tín phục Thầy một cách tuyệt đối.

- Rất tốt! Vậy này Mu-ju! Ngay bây giờ ta yêu cầu ở nơi con sự tín phục “kim cương bất hoại” đó.

- Xin vâng.

Tu viện trưởng - chính là vị thiền sư Dai-so-kim - chợt đứng dậy, bước tới bức tường phía đông. Ở đó có treo một thanh kiếm cổ, vỏ nạm bạc khảm xà cừ, nhưng tuế nguyệt đă phủ lên đấy một lớp bụi đục. Gần nửa thế kỷ nay, ngài không đụng đến thanh kiếm ấy. Cái thời Kiếm vương trai tráng oanh liệt dường như mới hôm qua đây thôi. Ngài tḥ tay. Một tiếng động khẽ vang lên. Kiếm đă ra khỏi vỏ. Mũi kiếm sắc lạnh ngời ánh thép xanh biếc.

Thiền sư Dai-so-kim quay lại, đứng thẳng như một cỗi tùng gân guốc.

- Này Mu-ju! Ngài nói chậm răi - con hăy chơi cờ với chàng thanh niên này. Và nghe đây! Nếu con thua, ta sẽ chém đầu con, nhưng ta hứa là con sẽ được tái sanh vào cơi phúc lạc. Nếu con thắng, ta sẽ chém đầu chàng thanh niên. Suốt đời anh ta mê mải ham thích tṛ chơi đó, nếu để thua th́ chém đầu y chẳng oan tí nào.

Hai người lạnh toát sống lưng nh́n Tu viện trưởng; và trong thoáng giây đó, họ đều hiểu rằng ngài nói thật.

Thanh niên Ka-jo-ju đứng trân, bất động, loáng thoáng theo hơi gió buốt lạnh câu nói xa xưa của Kiếm Vương: “Ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao, rút ra là phải chém!” Bất giác, thanh niên đưa tay sờ lên cổ ḿnh, mồ hôi lấm tấm, gai lạnh. Tu sĩ Mu-ju chỉ thoáng một giây sợ hăi như tí gợn trên mặt hồ rồi mất. Trọn đời bằng vào đức tin tuyệt đối nơi đức thầy, nên việc giao phó định mệnh không phải là điều đáng suy nghĩ lâu.

Giữa thiền đường, lư trầm nghi ngút. Cơn gió lạnh lẽo lùa qua liếp cửa. Thiền sư Dai-so-kim ngồi xuống sau làn khói lung linh mờ ảo, tay nắm chặt đốc kiếm trịnh trọng với phong độ của một bậc tôn sư. Không khí đọng lại, trang nghiêm và tĩnh mịch đến ghê người.

Cả hai người hoàn toàn bị khiếp phục. Họ bắt đầu bước vào ván cờ sinh tử.

Ván cờ không c̣n là tṛ chơi nữa. Là cái ǵ nghiêm trọng nhất trên đời này. Ván cờ chính là cuộc đời. Ván cờ chính là sinh tử. Và cả hai hoàn toàn tập trung tâm ư vào đó không một mảy may dám xao lăng.

Chỉ vài nước khởi đầu, thanh niên đă sớm hiểu là ḿnh đang đối đương với một địch thủ kỳ tài và già dặn. Tu sĩ trẻ lại un đúc được đức trầm tĩnh của thiền môn. Đó là những yếu tố đáng ngại. Mồ hôi từ tráng chàng thanh niên chảy dài xuống ngực. Tu sĩ Mu-ju đă chiếm ưu thế mất rồi. Và như một lăo ngựa tự tin, sung sức - chỉ cần sải từng bước đều đặn giữ khoảng cách đầu ngựa.

Chiến thắng chỉ c̣n là thời gian.

Ka-jo-ju quên ngoại cảnh, quên bản thân, quên cả việc sống chết. Ngay giây phút này - t́nh yêu, công danh, sự nghiệp, ưu hận - là những đám mây đen bị xua tan một cách nhanh chóng. Tâm trí Ka-jo-ju hoàn toàn chú mục vào cái đam mê duy nhất của đời ḿnh. Phong độ, sinh lực, thiện xảo, sự thông minh dễ dàng trở lại với chàng. Thế là Ka-jo-ju khôn khéo gỡ từng thế một. Tuy nhiên, tu sĩ Mu-ju vẫn tranh tiên. Rất chậm, vững chăi, từng bước vây hăm thành tŕ, không một sơ hở tối thiểu để cho chàng thanh niên lập lại thế quân b́nh.

Đột nhiên, thanh niên Ka-jo-ju bỏ thủ, bỏ thành tŕ, hy sinh quân mă, tung những đ̣n chớp giật. Lớp chết, lớp khác xông lên với khí thế quyết tử. Lấy công làm thủ là chiến thuật b́nh thường, nhưng tự hy sinh quá đột ngột, liều lĩnh và táo bạo như vậy th́ quả là Mu-ju mới thấy lần đầu. Đến lượt tu sĩ trẻ toát mồ hôi, từng giọt, từng giọt rỏ xuống bàn cờ. Ka-jo-ju chỉ chờ có thế. Chỉ cần một thoáng bối rối, lưỡng lự của đối thủ là y chém đông, chém tây những thế táo bạo - nhưng chỉ là hư chiêu - rồi rút về an toàn, b́nh chân như vại.

- Đệ tử vây Ngụy, cứu Triệu, hao tổn tâm cơ là chỉ mong cái thế bảo toàn - Ka-jo-ju thở phào nói - Thật ra, nếu đệ tử không thất vọng t́nh đời th́ không đi những thế tuyệt mạng như vậy. V́ từ bi, v́ trung hậu và chơn chất mà tiểu sư phụ mất thế thượng phong. Hiện giờ tiểu sư phụ dẫu hơn quân nhưng chuyện thắng bại khó biết phần ai.

Lợi dụng khi quân mă của tu sĩ đang tản mác đó đây, thanh niên kéo đôi pháo giăng về giữ trung quân. Binh lính và ngựa chặn ở ven sông. Một xa chợt đông, chợt tây, chợt tấn, chợt thoái xông xáo giữa chốn thiên binh vạn mă. Tu sĩ trẻ bắt đầu thấy ḿnh yếu thế. Tự tin một thoáng lay động là phía tả tiền đă bị viên hổ tướng của địch phá vỡ. Lăo ngựa già của đối phương được hai chốt hộ vệ chặt chẽ, hờm sẵn đă lâu, bây giờ hung hăng nhảy đến thí mạng. Thế là đôi pháo bất khuất kiên cường của tu sĩ bị loại khỏi ṿng chiến.

Mu-ju đă rơi vào thế thủ. Thỉnh thoảng vẫn đánh trả những đ̣n đầy trầm tĩnh và nội lực nhưng thanh niên vẫn đón đỡ dễ dàng. Vào phút bất ngờ nhất, thanh niên Ka-jo-ju tung quân dự bị. Hai pháo giữ nhà đồng loạt vọt qua sông, tung đ̣n tối hậu.

Tu sĩ đă nguy cơ thập tử nhất sinh.

Thanh niên len lén đưa mắt nh́n vị sư. Đấy là một khuôn mặt trong sáng đầy trí tuệ do bao năm tinh cần giới luật. Ôi! Một chân dung thật đẹp ở trong một tinh thần cao khiết. Thanh niên nghĩ. Vị tu sĩ này từ ḥa và đôn hậu hết mực, mang linh hồn trong sáng như viên bạch ngọc không tỳ vết nhiễm ô; đâu có hắc ám, bụi bặm, hiếu chiến, táo tợn và đa sát như ta? Ôi! Một nhân cách như vậy mà bị kết liễu cuộc đời thật uổng lắm thay! Ta là ǵ? Một kẻ du thủ du thực, vô tích sự, ăn bám mẹ cha và xă hội; nếp sống dơ dáy, hư hỏng, nội tâm đầy dẫy những ham muốn bất chánh và hèn hạ. Giá trị đời ta chỉ có thế thôi. Rơm rác c̣n có ích hơn ta.

Thanh niên nhè nhẹ thở dài. Và ḷng từ bi khởi lên dịu dàng xâm chiếm ḷng chàng. Ôi! Cuộc đời vô giá trị của ta nên hy sinh cho cuộc đời có giá trị.

Nghĩ thế xong, thanh niên khôn khéo tạo những sơ hở, chỉ những kỳ thủ trứ danh mới biết được. Một thế, hai thế. Vậy là quá đủ cho tu sĩ lấy lại quân b́nh rồi chiếm luôn ưu thế tấn công.

Thanh niên Ka-jo-ju biết ḿnh sẽ thua, lát nữa thôi, nhưng chàng không đổ mồ hôi, không lạnh lưng, không lạnh gáy. Một an tĩnh mênh mông, thân thiết vây phủ tâm hồn chàng. Chưa bao giờ mà chàng chờ đợi cái thua - nghĩa là chờ đợi cái chết - một cách dịu dàng, trong sáng, b́nh lặng và thanh khiết như vậy.

Tu sĩ trẻ ngần ngại. Ngón tay vừa tḥ xuống quân cờ định mệnh, vội rút lui... Cũng v́ ḷng từ bi mà tu sĩ không nỡ hạ thủ.

Bàn cờ bất động giữa hai người.

Đối với những tay cờ ưu hạng, không có thế cuối cùng, Ka-jo-ju hiểu vậy, và v́ đă nguyện hy sinh nên bỏ tay xuống...

Bỗng một làn khí lạnh lướt qua. Tu sĩ Mu-ju thoáng thấy thiền sư Dai-so-kim đứng dậy chập chờn sau làn khói hương. Và một tia chớp phủ chụp xuống đầu chàng thanh niên. Tu sĩ nhắm mắt lại, khẽ tuyên Phật hiệu...

 

 

Thiền đường lặng ngắt như tờ. Tu sĩ trẻ định thần mở mắt ra. Mắt y chợt tṛn vo, kinh ngạc. Cái đầu với tóc tai rối bù của chàng thanh niên đă bị cạo nhẵn thín. Và giọng thiền sư Dai-so-kim trầm ấm, mồn một bên tai:

- Chỉ cần có hai điều, Ka-jo-ju con hỡi! Âúy là sự hoàn toàn tập trung tâm ư và ḷng từ bi. Hai yếu tố quan trọng của Đạo Giác Ngộ. Thế mà hôm nay con đă học được cả hai. Con đă tập trung tâm ư có hiệu quả vào ván cờ. Sau đó v́ ḷng từ bi mà con nguyện hy sinh mạng sống ḿnh. Thôi, hăy ở lại đây, áp dụng kỷ luật của chúng ta trong tinh thần đó. Giải thoát sẽ là kết quả đương nhiên như mũi tên đến tiêu điểm theo đường nhắm đúng.

Thanh niên Ka-jo-ju đưa tay lên sờ đầu ḿnh, chàng mỉm cười.

 


MỘT NGÀY TỐT ĐẸP THEO PHẬT GIÁO

(Edmonton Journal, số ra ngày 24 tháng năm, 2008 – A Good Day According to Budhism – Như Quang lược dịch)

Khi chúng ta chúc một người nào “Hăy có một ngày tốt đẹp,” chúng ta thực sự muốn chúc ǵ? Chúng ta có biết được điều ǵ làm cho ngày của một người tốt đẹp?

Ư nghĩa của một ngày tốt đẹp không cố định. Đối với một thương gia, một ngày tốt đẹp có nghĩa là nhiều thương vụ, giá thị trường chứng khoáng lên cao. Đối với một người làm công, một ngày tốt đẹp có nghĩa là ít bận rộn, ít căng thẳng, hoặc được tăng lương. Đối với một học sinh, một ngày tốt đẹp có nghĩa là bài thi được điểm cao, hiểu thấu đáo một môn học khó, hay niên học đă hoàn tất.

Đối với một bệnh nhân, một ngày tốt đẹp có nghĩa là họ có thể rời giường bệnh để ra đón ánh nắng, hít thở không khí trong lành, nh́n trăm hoa đua nở nhân khi thuốc giảm đau giúp họ không phải chịu đựng sự đau đớn. Đối với một vị cao niên, một ngày tốt đẹp có nghĩa là các khớp xương không bị đau nhức, ngủ ngon, hoặc có những cuộc viếng thăm bất ngờ của con cái, thân nhân, hay bè bạn.

Ư nghĩa của một ngày tốt đẹp tùy thuộc vào sự mong mỏi của từng cá nhân. Trong Phật giáo, ư nghĩa của một ngày tốt đẹp rất là đặc biệt. Đức Phật dạy chúng ta rằng ai trong ngày thân làm điều lành, nghĩ việc lành, nói điều lành th́ ngườiI ấy có một ngày tốt. Một ngày tốt đẹp theo Phật giáo không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân ấy mà c̣n ảnh hưởng đến cả những người chung quanh. Ngày tốt đẹp của Phật giáo có thể kiểm soát được v́ chúng ta có thể biết trước ngày của chúng ta tốt hay xấu tùy theo hành động của chúng ta. Chúng ta có thể làm cho ngày của chúng ta tốt đẹp và biết rơ điều ấy. Một Phật tử truyền thống giữ ǵn ngũ giới sẽ cố ư tránh xa sự sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, và uống rượu. Qua việc thọ tŕ ngũ giới, người ấy đem sự an lành đến cho những người chung quanh. Những người chung quanh họ sẽ cảm thấy an lạc, dễ chịu. Họ không phải lo lắng bị sát hại, mất mát tài sản, bị phản bội bởi người phối ngẫu hay người yêu hoặc lo sợ bị thương vong bởi kẻ say sưa.

Bởi người Phật tử nói điều lành, những người chung quanh họ không bị tổn thương hoặc bị xúc phạm và có thể t́m được những lời khuyên hữu ích nhờ chánh ngữ của Phật tử ấy. Bởi người Phật tử nghĩ điều lành, họ không âm mưu hăm hại, gây đau đớn cho kẻ khác và mở ḷng ra để hiểu những khó khăn của người khác, cảm thông với những hành vi của kẻ khác và không sân hận đối với kẻ khác. Tất cả những điều ấy khiến người Phật tử là một người vui vẻ, đáng gần gủi, một bờ vai dựa để khóc, hay nơi nương tựa cho một trái tim tan vỡ. Một người hành theo ngày tốt đẹp của Đức Phật sẽ được mạnh khoẻ, an lạc và những điều này có thể chia sẻ với thân nhân. Điều Phật dạy này được t́m thấy trong Tăng Chi Bộ Kinh, Anguttara Nikaya I, câu số 150:

 Vầng sao lành, điều lành

Rạng đông lành, dậy lành

Sát-na lành, thời lành

Cúng dường bậc Phạm hạnh

Thân nghiệp chánh, lời chánh

Ư nghiệp chánh, nguyện chánh

Làm các điều chơn chánh

Th́ được lợi an lạc

Lớn mạnh trong Phật giáo

Hăy không bệnh an lạc

Cùng tất cả bà con.

Trong ư nghĩa này, một ngày tốt đẹp là kết quả của hành vi tốt đẹp của một cá nhân. Nó không được trao tặng bởi một ai hay bởi một thần lực nào. Trong khi một ngày tốt đẹp của thế tục chỉ có ích cho một người th́ ngày tốt đẹp của Phật giáo có thể chia đến thân bằng quyến thuộc cùng những người chung quanh. Nếu có nhiều người thực hành ngày tốt đẹp theo Phật giáo th́ thế giới này sẽ là nơi an vui để sống và mỗi ngày đều là một ngày tốt đẹp.

Cầu chúc mọi người một ngày tốt đẹp theo Phật giáo.

Như Quang


HOA SEN GIỮA TRẦN GIAN

Kính Mừng Vesak 2552- 2008

Chơn Hữu

Mỗi mùa hoa sen nở, khắp nơi trong hư không như phảng phất mùi hương dịu dàng thanh khiết. Trong không khí tuyệt diệu đó, những Phật giáo đồ khắp nơi trên trái đất hân hoan đón chào đại lễ kỷ niệm ngày Đức Phật đản sanh. Theo tinh thần Kinh điển Phật giáo Nguyên thuỷ, rằm tháng tư, ngoài ư nghĩa Đức Phật đản sanh, c̣n mang hai ư nghĩa trọng đại khác: ngày Đức Phật thành đạo và ngày Đức Phật Đại bát Niết bàn. (Xem tiếp)

 


 

Khóm Mặc Lan

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Sáng nay, thức dậy lúc sao mai chếch xế nóc nhà, ông giáo già lụi cụi nấu nước sôi, chế trà rồi độc ẩm, thưởng trà cùng với sương sớm. Ông ngồi xếp bằng thế hoa sen, thẳng lưng, bưng chung trà cả hai tay, xoay xoay rồi nhắp từng ngụm nhỏ. Chậm răi, cẩn trọng... ông uống trà, đồng thời, ông uống luôn cái vị, cái khí, cái không gian thanh b́nh, tĩnh lặng của miền quê cố đô yên ả... Mùa đông mà trời lạnh nhẹ, khá khô ráo, cũng lạ. Thời tiết đất Thần Kinh mấy năm nay thay đổi khá thú vị; cái mưa dầm thối đất, sụt sùi, sũng nước, không biết nó đă di trú nơi nào, hay đă theo chân mù phương những người xa Huế? Cũng nhớ...

Ông đă qua b́nh trà thứ hai. Cái trà Phổ Nhĩ Vân Nam này, vị không đậm mà ngọt hậu. Cũng rứa thôi, cũng như Thiết quan âm, Ô long, chẳng ngon ǵ! Ông đă quen với trà tuyết, lại thích chè xanh cây nhà lá vườn hơn. Vị nể ông bạn lai Tàu nên mua uống thử. Trà nào mà không thanh nhiệt, lợi tiểu, sáng mắt...! Bày đặt quảng cáo, sinh ra dị ứng tất thảy! Nhưng khóm mặc lan được mang về từ đó - học tṛ ông biếu tặng - hoa đang nẩy chồi, là một giống lạ; nó không có hai đường chỉ trắng trên mép lá, trông khác với mặc lan cổ xưa Huế; có lẽ ta nên dành để dâng thầy thưởng xuân... Ông cúi đầu xuống, ḷng rưng rưng...Xem tiếp

 


Nỗi ḷng của biển

Câu chuyện sau đây kể về người phụ nữ mang tên một loài hoa sang trọng và kiều diễm, nàng tên là Cát Lan. Tuy được sinh ra trong một gia tộc luôn được xă hội trân quư và ngưỡng mộ, vậy mà nàng thường đối xử với mọi người quanh ḿnh rất hoà đồng, giản dị chứ không như những kẻ quyền quư khác. Từ ngàn xưa, con người đă phân chia ra những giai cấp khác nhau, để phân biệt sự vinh quang cũng như sự hạ liệt của từng ḍng giống. Trong các giai cấp, Bà-la-môn là giai cấp cao quư nhất trong bốn giai cấp có mặt ở cuộc đời. Truyền thống ấy được ǵn giữ, chấp nhận như những chân lư thiêng liêng do tổ tiên loài người để lại.

Xem tiếp


 

 

 

THIỀN VÀ THẮNG TRÍ

Giảng  sư;  TT Giác Đẳng

Điều Hợp : ĐĐ Pháp Đăng

THIỀN VÀ THẮNG TRÍ

(Chánh Văn  Như Quang biên sọan)

(Bản Anh ngữ: Abnormal Power, trích từ Some Sayings of the Buddha (S.N. ii. 213), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn:

http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tuongungbo/tu2-16.htm)

Tương Ưng Thiên Nhân Duyên, Câu số 16, Chương 5, Tương Ưng Kassapa (Ca-diếp), IX. Thiền Và Thắng Trí, (S.ii, 210) câu số 6-12

6- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta vượt lên mọi sắc tưởng, diệt trừ mọi chướng ngại tưởng, không tác ư đối với dị tưởng. Ta nghĩ rằng: "Hư không là vô biên", chứng đạt và an trú Không vô biên xứ.

Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Kassapa cũng vượt lên mọi sắc tưởng, diệt trừ mọi chướng ngại tưởng... chứng đạt và an trú Không vô biên xứ.

7- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta vượt lên mọi Không vô biên xứ, nghĩ rằng: "Thức là vô biên", chứng đạt và an trú Thức vô biên xứ.

Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Kassapa cũng vượt lên mọi Không vô biên xứ... chứng đạt và an trú Thức vô biên xứ.

8- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta vượt lên mọi Thức vô biên xứ, nghĩ rằng: "Không có vật ǵ", chứng đạt và an trú Vô sở hữu xứ.

Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Kassapa cũng vượt lên mọi Thức vô biên xứ... chứng đạt và an trú Vô sở hữu xứ.

9- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta vượt lên mọi Vô sở hữu xứ, chứng đạt và an trú Phi tưởng phi phi tưởng xứ.

Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Kassapa cũng... chứng đạt và an trú Phi tưởng phi phi tưởng xứ.

10- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta vượt lên mọi Phi tưởng phi phi tưởng xứ, chứng đạt và an trú Diệt thọ tưởng định.

Tùy theo mong muốn... Kassapa cũng... chứng đạt và an trú Diệt thọ tưởng định.

11- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta chứng đạt các loại thần thông. Một thân hiện ra nhiều thân, nhiều thân hiện ra một thân; hiện h́nh, biến h́nh, đi ngang qua vách, qua tường, qua núi như đi ngang hư không; độn thổ, trồi lên, đi ngang qua đất liền như ở trong nước, đi trên nước không ch́m như trên đất liền; ngồi kiết-già đi trên hư không như con chim; với bàn tay, chạm và rờ mặt trăng và mặt trời, những vật có đại oai lực, oai thần như vậy; có thể tự thân bay đến cơi Phạm thiên.

Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Kassapa cũng chứng đạt được các loại thần thông... bay đến cơi Phạm thiên.

12- Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Ta với thiên nhĩ thanh tịnh siêu nhân, có thể nghe hai loại tiếng: chư Thiên và loài Người, xa và gần.

Tùy theo mong muốn, này các Tỷ-kheo, Kassapa cũng với thiên nhĩ thanh tịnh... xa và gần.

 


  • Bài Thu Âm Lưu Trữ.

  • Trang Chính Lưu Trữ.

  • Lịch giảng tuần lễ từ 02 đến 07tháng 06, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 26 đến 31 tháng 05, 2008

  • Đề  Án  Mùa Vesak 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 12 đến 17 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 05 đến 10 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 28 tháng 04 đến 03 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 21 đến 26 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 14 đến 19 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 31 tháng 03  đến 05 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 24 đến 29 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 17 đến 22 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 10 đến 15 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 03 đến 08 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 25 tháng 02 đến 01 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 19 đến 02 tháng 02, 2008

  • Chương tŕnh đặc biệt 10 ngày "Đón Mừng Xuân Mậu Tư"

  • Lịch giảng tuần lễ từ 28 tháng 01  đến 02 tháng 02, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 21 đến 26 tháng 01, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 14 đến 19 tháng 01, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 07 đến 12 tháng 01, 2008.

  • Lịch giảng năm 2007

  •  

     


    Thư Kêu Gọi Góp Phần Chỉnh Trang Chánh Điện Chùa Pháp Luân

    Chùa Pháp Luân vốn là một ngôi nhà thờ tin lành được tạo măi biến thành cảnh chùa Phật giáo. Nhiều năm qua tất cả những nỗ lực chỉnh trang đều nhằm vào việc xây dựng Tăng xá, thư viện, thiền pḥng. Trong nguyện vọng chung của toàn thể Phật tử là tái tạo ngôi chánh điện mang đường nét Phương Đông. Hiện có nhiều nhân duyên cho phép khởi sự công tŕnh nầy.

    Đề án chỉnh trang bao gồm việc xây dựng một tiền đường chánh điện và cổng tam quan. Kinh phí tổng cộng là 250,000.00 (hai trăm năm mươi ngàn Mỹ Kim). Dự trù hoàn tất trong năm 2008. Đây là phần sau cùng hoàn tất việc xây cất tổng thể ngôi chùa. Sau khi hoàn tất, ngôi chùa sẽ có một mặt tiền khang trang, hợp nghệ thuật truyền thống của Phật giáo.

    Mong nhận được sự phát tâm hỗ trợ của quí đồng hương, đồng bào Phật tử xa gần. Đề án xây cất nầy sẽ là một thành tựu đáng quí trên cả hai phương diện đạo giáo và văn hoá. Nguyện cầu cho tất cả chúng ta luôn dơng mănh trong chí nguyện phụng sự đạo và đời.

    Trụ Tŕ

    Tỳ Kheo Giáo Đẳng

    _(())_

    Tiệc gây quỹ
    Xây cất chánh điện và cổng Tam Quan

    Chùa Pháp Luân
    Ngày Chủ Nhật 13 tháng 7 năm 2008
    lúc 4 giờ chiều tại
    Nhà hàng Kim Sơn
    10603 Bellaire Blvd., Houston, Texas 77072
    Tel: 281-598-1777

    Chương tŕnh:

    - Sen thiêng tịnh thổ
    - Pháp thoại: Đạo Phật và những ngôi chùa lịch sử
    - văn nghệ
    - Cơm chay.

    _(())_

     


    TÓM LƯỢC .

    Giọt Nước Phật Pháp  Giữa Sa Mạc Nóng Bỏng Las Vegas!Lễ Khánh Thành Thiền Viện Phật Giáo Nguyên Thủy Đồ Sộ Chaiya Tại Thành Phố Las Vegas , Tiểu Bang Nevada.