THỨ NĂM 08- 05- 2008  PL 2551 -     

LỚP  DIỆU PHÁP , Paltalk

 

TIN TỨC PHẬT GIÁO

NỖI BUỒN CỦA BIỂN

Chơn Hữu

Câu chuyện sau đây kể về người phụ nữ mang tên một loài hoa sang trọng và kiều diễm, nàng tên là Cát Lan. Tuy được sinh ra trong một gia tộc luôn được xă hội trân quư và ngưỡng mộ, vậy mà nàng thường đối xử với mọi người quanh ḿnh rất hoà đồng, giản dị chứ không như những kẻ quyền quư khác. Từ ngàn xưa, con người đă phân chia ra những giai cấp khác nhau, để phân biệt sự vinh quang cũng như sự hạ liệt của từng ḍng giống. Trong các giai cấp, Bà-la-môn là giai cấp cao quư nhất trong bốn giai cấp có mặt ở cuộc đời. Truyền thống ấy được ǵn giữ, chấp nhận như những chân lư thiêng liêng do tổ tiên loài người để lại.

Xem tiếp


 

Diễn Viên Hongkong Thuyết Minh KINH PHÁP CÚ

(bản dịch của HT. TMC)

3. "Nó mắng tôi, đánh tôi,
Nó thắng tôi, cướp tôi "
Ai ôm hiềm hận ấy,
Hận thù không thể nguôi

- Chuyện lớn xem nhỏ

Chuyện nhỏ như không

5. "Với hận diệt hận thù,
Đời này không có được.
Không hận diệt hận thù,
Là định luật ngàn thu ".

- Hồng trần phiền năo, chỉ là phiến hoa thuỷ nguyệt.

Ân oán bụi trần, chỉ là cố chấp hư không.

11. "Không chân, tưởng chân thật,
Chân thật, thấy không chân
Họ không đạt chân thật
Do tà tư tà hạnh

(+  “rối ren thay loài người, cởi mở thay loài thú!” – Trung Bộ Kinh)

- Giang hồ hiểm ác

Ḷng người khó lường

Đi đường cẩn thận

Watch your steps

26. "Họ ngu si thiếu trí,
Chuyên sống đời phóng dật.
Người trí, không phóng dật,
Như giữ tài sản quư."

- Đàn ông có tiền, sẽ trở nên xấu

Đàn bà trở nên xấu, sẽ có tiền.

 48.Người nhặt các loại hoa,
Ư đắm say tham nhiễm,
Các dục chưa thỏa măn,
Đă bị chết chinh phục."

- Trên đầu chữ SẮC, có một con dao!

21. "Không phóng dật, đường sống,
Phóng dật là đường chết.
Không phóng dật, không chết,
Phóng dật như chết rồi."

- Ma, chẳng qua là những người qua đời thôi.

C̣n người (phóng dật), chẳng qua là con ma chưa chết.

41 "Không bao lâu thân này,
Sẽ nằm dài trên đất,
Bị vất bỏ, vô thức,
Như khúc cây vô dụng."

- Lúc tới, không biết từ đâu

Lúc đi, trở về hư vô.

341. "Người đời nhớ ái dục,
Ưa thích các hỷ lạc.
Tuy mong cầu an lạc,
Họ vẫn phải sanh già."

- Tu 10 năm, mới ngồi chung chuyến đ̣

Tu 100 năm, mới nên duyên vợ chồng

Duyên vợ chồng, như môi với răng

... Nhưng đời người, có hai lần thay răng!

100. "Dầu nói ngàn ngàn lời,
Nhưng không ǵ lợi ích,
Tốt hơn một câu nghĩa,
Nghe xong, được tịnh lạc."

&

19- "Nếu người nói nhiều kinh,
Không hành tŕ, phóng dật;
Như kẻ chăn ḅ người,
Không phần Sa môn hạnh."

- Nếu mà anh không nói,

không ai nói anh câm.

… shut up!

20- "Dầu nói ít kinh điển,
Nhưng hành pháp, tùy pháp,
Từ bỏ tham, sân, si,
Tỉnh giác, tâm giải thoát,
Không chấp thủ hai đời,
Dự phần Sa môn hạnh."

- Quyết định vậy đi!

Thuỵ Miên Cốc, 04/04/08 - SCK

- Trích dẫn từ films: Bố Đại Hoà Thượng, Bao Thanh Thiên.

 


PHẬT GIÁO THỜI NHÀ LƯ- NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC

Chơn Hữu

Lịch sử luôn là những bài học quư giá và măi măi là tấm gương cho hiện tại. Tiếp cận Phật giáo bằng phương pháp sử quan, chúng ta sẽ nhận thấy Phật giáo là một hệ thống tư tưởng tích cực, nh́n thẳng vào những vấn đề bức xúc nhất của vận mệnh dân tộc, và đă giải quyết những vấn đề ấy theo phương cách tốt nhất. Nh́n lại suốt chiều dài lịch sử, ta sẽ thấy rằng Phật giáo Việt Nam đă luôn sát cánh với dân tộc trong những lúc thăng trầm cũng như trong sự nghiệp kiến tạo và bảo vệ đất nước. Trong phạm vi giới hạn, bài viết này chỉ tŕnh bày khái quát một vài điểm son của lịch sử Phật giáo ở triều đại nhà Lư - triều đại tiêu biểu nhất mở đầu cho một công cuộc kiến thiết quốc gia độc lập, tự chủ.

Để thấy rơ vai tṛ quan trọng và những đóng góp tích cực về nhiều mặt của Phật giáo trong việc xây dựng nền chủ quyền và phát triển đất nước một cách đáng tự hào ở triều đại nhà Lư, trước hết, ta điểm qua vài nét bối cảnh lịch sử đất nước trong giai đoạn trước và sau nhà Lư thành lập.

Từ thuở Hùng Vương, đất nước chúng ta đă phải chịu rất nhiều cuộc áp bức vô cùng tàn bạo và đau đớn của người phương Bắc. Nhưng với tinh thần bất khuất, đất nước ta đă xuất sinh những anh hùng hào kiệt kiên cường mà ngày nay dân tộc Việt Nam có quyền tự hào và hănh diện bởi chí khí oai hùng của cha ông ḿnh.

Với chiến thắng Bạch Đằng lừng lẫy năm 938, Ngô Quyền xưng vương, thành lập một quốc gia độc lập, đóng đô ở Cổ Loa. Dân tộc ta bên trong đă dẹp yên được nghịch thần, bên ngoài đă phá tan được cường địch, anh dũng chặt đứt xiềng xích nô lệ đầy tủi nhục kéo dài hơn ngàn năm Bắc thuộc. Một ngàn năm Bắc thuộc là một ngàn nhát dao cắt vào tâm khảm của dân ta, như một giấc ác mộng mà tất cả người Việt chúng ta c̣n nhắc nhở nhau để ghê tởm và kinh hăi! Nhưng vừa thoát khỏi nạn ngoại thuộc th́ dân ta lại phải đương đầu với một loạt những quốc nạn khác. Người anh hùng dân tộc Ngô Quyền chỉ trị v́ được sáu năm rồi mất năm 944. Từ đó xảy ra nạn Thập nhị sứ quân, tranh giành xâu xé, tạo ta cảnh nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn kéo dài suốt 20 năm (945 – 967), đă gây ra không biết bao nhiêu tổn thất về nhân mạng và tài sản, đẩy nhân dân đến chỗ lầm than, cơ cực tận cùng. Măi đến năm 968, Đinh Bộ Lĩnh mới phất cao ngọn cờ vạn thắng, đánh tan tất cả sứ quân, khôi phục hoà b́nh và thống nhất cho đất nước. Nhưng chỉ được 3 năm, Đinh Bộ Lĩnh và con trưởng Đinh Liễn bị ám sát chết (980); đế quốc Trung Hoa lại ồ ạt xâm lăng nước ta. Lúc bấy giờ, người anh hùng cứu quốc Lê Hoàn xuất hiện, dẫn đạo hùng binh ra trận, thần tốc đánh tan quân xâm lược nhà Tống (980), mở đầu cho kỷ nguyên Đại Việt. Tưởng đâu đất nước đă được yên b́nh sau hai mươi năm nội chiến và cuộc kháng chiến oai hùng với giặc cướp ngoại xâm Trung Hoa, nhưng giông băo vẫn tiếp tục phủ xuống, nghịch cảnh vẫn chưa ngừng buông tha. Vị minh quân Lê Đại Hành là người anh hùng cứu quốc, ông mất vào tháng 3 năm 1005. Khi vua cha vừa nằm xuống th́ các con kịch liệt tranh nhau ngôi báu, măi đến tháng mười năm 1005, Lê Long Việt lên nối ngôi. Đăng quang mới được ba ngày, Lê Long Việt bị người em là Lê Long Đỉnh cho người ám sát rồi cướp ngôi. Lúc này triều thần sợ hăi chạy tán loạn, duy chỉ có Lư Công Uẩn ở lại ôm xác vua Trung Tôn (Lê Long VIệt) mà khóc. Long Đỉnh thấy vậy khen là trung thần nên sau khi lên ngôi liền phong Lư Công Uẩn làm Tả thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ. Long Đỉnh là một ông vua hôn mê, rất tàn ác và hoang dâm vô độ, đến đỗi mới hơn hai mươi tuổi đă không ngồi dậy nổi, mỗi khi lâm triều, y phải nằm trên giường nên sử sách, dân gian mỉa mai gọi y là Lê Ngoạ Triều. Bản tính Long Đỉnh cực kỳ tàn bạo và ác độc, sau khi đă gây ra tội ác giết anh cướp ngôi y lại càng tàn bạo hơn.

Xem tiếp


Tùy bút by Toại Khanh

AI CHẲNG LÀ DÂN VIỆT

             Khuya. Một ḿnh. T́nh cờ đọc thấy một bài viết kỳ thú trên báo Tuổi Trẻ của Việt Nam mà nghe nao cả ḷng. Bài báo viết về một chuyến du khảo tháng 10/2007 của nhóm phóng viên tờ Tuổi Trẻ trên Con đường Tơ Lụa, bắt đầu từ Tây An rồi th́ sau đó Đôn Hoàng, Cao Xương,..với khoảng 8000 cây số đi về.

            Đọc chưa hết bài báo mà ḷng cứ nghe dậy lửa, thứ tâm hoả hừng hực của một gă du tử tạm thời đang bị trói chân chưa thể lên đường. Rồi bỗng đâu đó trong sâu thẳm trí nhớ, một câu hỏi thật lạ : Ô hay, trước cả cuộc di tản lừng danh của hàng triệu dân Việt trên rừng sâu dưới biển cả mấy mươi năm trước, đời nào mà chẳng có những bước chân phiêu linh  biệt xứ chứ ? Các ngài Pháp Hiển, Nghĩa Tịnh, Bồ Đề Đạt Ma, rồi Phật Âm, Giám Chân đă chẳng là những tăng sĩ vuợt biên đường thủy đó sao…Rồi các ngài Huyền Trang, Tôn Khách Ba, A Đề Xá đă chẳng vượt biên đường bộ đó sao. Rồi th́ những người vượt biên tại chỗ. Thân tại quê hương mà ḷng đă nằm ngoài muôn dặm tự bao giờ. Cứ theo chữ nghĩa mà nói, ai lại chẳng là người Việt, ai lại chẳng vượt qua và bỏ lại cái ǵ đó sau lưng để mà vượt qua chính ḿnh. Phải mà. Phải đi để mà lớn. Đi để mà nâng cao tầm nh́n, mở rộng phương trời, sống nhiều một đời ngắn, sống vui một kiếp buồn !

       Bài báo được viết tài hoa, duyên dáng và nói theo người trong nước là có nhiều thông tin. Đọc để thấy ḿnh phải lên đường. Đọc để thấy ngồi yên một xó là bi kịch nhân sinh. Đọc để thấy ḿnh phải là dân Việt đến suốt đời. Đọc để hiểu v́ sao Phật xưa kêu gọi môn đệ một đời vô trụ xứ !

           Tinh thần Việt tộc ǵ ấy thực ra đă được nhắc tới trong kinh điển Pàli từ mấy ngàn năm trước. Theo giáo lư A-Tỳ-Đàm, đời sống tâm linh của chúng sinh từ muôn thuở là một ḍng chảy bất tuyệt của những sát-na ư thức ngắn ngủi. Và bao đời nay trên ḍng chảy ấy trước sau chỉ gồm hai thứ tâm thức căn bản là Nhân hiệp thế và Quả hiệp thế. Cao th́ về các cơi nhân thiên, thấp th́ đi về 4 nẻo đọa theo quy luật nhân quả tương ứng. Trong trường hợp có  ai đó chứng đắc thiền định hay đạo quả th́ trên ḍng tâm thức kia trước hết sẽ xuất hiện một sát-na tâm có tên gọi là Gotrabhù, nghĩa đen của thuật ngữ này có thể dịch là Đổi Đời, nghĩa bóng là đương sự hiện đang bỏ lại cái gốc gác thấp kém của ḿnh trước đây để góp mặt vào một gia tộc cao quư hơn. Rồi nh́n lại nhân gian, như chúng tôi đă bao lần thưa chuyện, cuộc nhân sinh là thân phận một chiếc lá hay một con đ̣ trên ḍng. Không có ǵ trên ḍng nước lại có thể muôn kiếp đứng yên một vị trí: Hoặc tới, hoặc lui, hay phải ch́m xuống.  Có một dịp nào rỗi rảnh, độc giả có thể t́m đọc bài kinh đầu tiên của Tương Ưng Bộ (Samyuttanikàya) để thấy ra vấn đề đang được đề cập ở đây. Nếu cảm thấy chánh kinh mơ hồ tối nghĩa, ta có thể t́m vào Sớ Giải của bộ kinh này (Sàratthapakàsiń) để thấy rằng chỉ riêng việc làm sao có thể tồn tại trên sóng nước  là cả một nghệ thuật, và cái lư tưởng tối hậu của kẻ trên ḍng chính là hai chữ Vượt Qua (oghamtara). Ch́m xuống (samśdati) hay trôi giạt (nibbuyhati) vô định đều phải bị xem là tai nạn (Sớ nói, tham ái là ch́m xuống và tà kiến là trôi giạt, Thường kiến là ch́m xuống và Đoạn kiến là trôi giạt, lười biếng là ch́m xuống và phóng dật là trôi giạt, lợi-dưỡng là ch́m xuống và khổ hạnh là trôi giạt, ác pháp hiệp thế là ch́m xuống và thiện pháp hiệp thế là trôi giạt). Hết bến bờ này, sang đến bến bờ khác, ǵ cũng phải bỏ lại sau lưng. Cho đến một ngày không c̣n ǵ để làm, không c̣n ǵ để học, không c̣n ǵ để vượt qua hay bỏ lại. Tôi nhắc lại, anh có là ai, cái anh có được là ǵ, anh đang có mặt ở đâu, chuyện đó không quan trọng  bằng hành tŕnh trước mặt của anh sẽ dẫn về đâu.

       Anh theo đuổi một lư tưởng chính trị và bây giờ nắm được vận mệnh cả quốc gia trong tay, nhưng dân chúng của anh đói nghèo và quốc gia của anh lạc hậu, th́ cái mà anh phải nhắm tới chính là một ngày mai tốt đẹp hơn bữa nay chứ không phải suốt ngày trùm mền nhắc lại chuyện hôm qua để tự khen thưởng bản thân. Anh phải biết tự vượt qua chính ḿnh để lư tưởng chính trị của anh không bị đời sau xem là một chỗ bê bối của lịch sử.

        Thế giới văn hoá h́nh như cũng vậy. Nghe đâu một  chàng Thôi Hiệu từ sau lúc làm được bài thơ Hoàng Hạc Lâu đă một đời sợ hăi bút mực với chút lư do thực khó tin. Chàng không đủ sức vượt qua cái hào quang của bài thơ được xem là thần bút kia của ḿnh. Kể cả những khi muốn làm thơ tả sông, tả núi, tả cỏ tả cây, cứ bày giấy mực là lại nh́n thấy một cánh hạc chập chờn ngay trước mắt và bên tai lại văng vẳng mấy câu thơ càng lúc càng dễ ghét: Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản, bạch vân thiên tải không du du…! Mấy câu thơ đó là của chính chàng đó chứ, nhưng Thôi Hiệu không ngờ là chúng đă báo hại đời ḿnh thê thảm đến vậy: Người ta tán thưởng bài thơ Hoàng Hạc Lâu ghê quá, làm bài thơ khác không hay bằng th́ có phải khó ăn nói hay không chứ ? Đă vậy, cái bóng dáng của lầu Hoàng Hạc kia đă che khuất tất cả mọi cảm xúc của Thôi Hiệu: Không nhà cửa nào đẹp bằng lầu Hoàng Hạc, không loài cầm thú nào đẹp bằng chim hạc, không thời khắc nào  trong trời đất tuyệt vời bằng buổi chiều trên sông, và con sông ấy phải là con sông Hán Dương với một cái cù lao Anh Vũ mắc toi ấy. Tội nghiệp, cái thiên tài đáng lẽ thuộc hàng thi bá ấy ai ngờ lại bị d́m chết không bởi một đối thủ nào ghê gớm, mà chỉ v́ một bài thơ non chục câu của chính ḿnh. Đúng là chết oan ức hơn cả Từ Hải đời sau. Không vượt qua được cái hàng rào của xó vườn nhà ḿnh, th́ người ta không thể ra được tới chỗ gọi là thiên hạ.

        Về đạo học ư ? Trong kinh Trung Bộ (Majjhimànikàya) có một bài kinh Lơi Cây (sàrùpamàsutta) ǵ ấy, nội dung nói toàn những ǵ vừa được đề cập ở đây. Theo đó, cuộc tu là một hành tŕnh gạn lọc và chọn lựa thông minh. Anh vừa ḷng quá sớm với cái ḿnh có, không vượt qua được những ngọt ngào trước mắt ? Anh chết thẳng cẳng ngay. Từ một nếp sống sung túc lợi danh, tới một nếp sống giới hạnh trong suốt như pha-lê, một khả năng thiền định thần thông quán thiên địa, một tŕnh độ tri kiến suưt soát thánh nhân, tất cả đều chỉ là những quán trạm qua đêm. Nếu anh chưa là thánh nhân th́ con đường phía trước vẫn c̣n dài lắm. Anh nổi hứng dừng lại ở đâu đó, trong Tăng Chi Bộ (Anguttaranikàya) đức Phật gọi là t́nh huống một khúc gỗ bị mắc cạn. Trong kinh Đại Bát Niết Bàn của Trường Bộ (D́ghanikàya), đức Phật trước khi viên tịch cũng đă nhắc lại lư tưởng này trong các pháp Bất Thối (aparihàniyadhamma): Cho đến bao giờ c̣n có các tỷ kheo không dừng lại nửa chừng (antaravosànam àpajjati) trong công phu tu học th́ ngày đó tăng đoàn vẫn c̣n hùng mạnh, chưa bị suy giảm.

          Ngó ra thiên hạ, từ sau Đệ Nhị Thế Chiến, người Đức rồi người Nhật, Nam Hàn, Do Thái đă biết vuợt qua những khốn khó ngất trời của thời hậu chiến để bây giờ, hầu hết những dân tộc c̣n lại khi nói về họ đều phải ngưỡng mộ hoặc ghen tỵ. Tôi muốn gọi họ là những người biết vượt biên. Rồi th́ những mảnh đời của từng cá nhân, bất kể thuộc dân tộc nào, chỉ cần biết bỏ lại sau lưng một quá khứ buồn để có được một hoàn cảnh đủ sức tự lợi và lợi tha, đó cũng là những kẻ vượt biên. Và bất cứ ai từng vượt biên đều có thể được gọi chung là người Việt, kẻ vượt qua một biên giới nào đó. Nếu nói vậy, đồng bào của tôi không chỉ là những người sinh trưởng trong cái bản đồ có h́nh chữ S nằm bên bờ Đông Hải, mà c̣n là tất cả những ai từng trải qua những hành tŕnh ngoạn mục để vượt qua chính ḿnh ngày cũ để trở thành một cái ǵ mới mẻ và hữu ích..

Nói đời là biển khổ th́ không sai, có điều là buồn quá. Nhưng đổi lại, có thể gọi cuộc đời là một ḍng sông, một hành tŕnh, với những bến bờ để vượt qua, những trạm ghé qua đêm để bỏ lại …th́ rơ ràng là vẫn c̣n có chút ǵ để nhớ để thương !

 


 

 

HỘI CHÚNG KHÔNG THANH TỊNH.

Giảng Sư: TT Tuệ Siêu

Điều Hợp : TT Giác Đẳng

Chánh Văn Bài Kinh (Như Quang soạn)

HỘI CHÚNG KHÔNG THANH TỊNH.

(Bản Anh ngữ: There Is One Among You, trích từ Some Sayings of the Buddha (Udàna, v.5), dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn

:http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-tieubo1/tb13-ptt2.htm)

Kinh Phật Tự Thuyết Udàna (Cảm Hứng Ngữ), Chương Bốn, Phẩm Meghiya, (V) (Ud 51)

Như vầy tôi nghe

Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Dubbarà, trong lầu mẹ của Migàra. Lúc bấy giờ Thế Tôn, vào ngày trai giới đang ngồi có chúng Tỷ-kheo đoanh vây. Rồi Tôn giả Ananda, sau khi đêm đă gần măn, canh một sắp qua, từ chỗ ngồi đứng dậy, đắp y vào một bên vai, chắp tay hướng dẫn đến Thế Tôn, và Bạch Thế Tôn:

- Bạch Thế Tôn, đêm đă gần măn, canh một đă sắp qua, chúng Tỷ-kheo ngồi đă lâu. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hăy thuyết giới bổn Pàtimokkha cho chúng Tỷ-kheo.

Khi được nói vậy, Thế Tôn giữ im lặng. Lần thứ hai, Tôn giả Ananda, khi đêm đă gần măn, canh giữa đă sắp qua. Chúng Tỳ-kheo ngồi đă lâu. Bạch Thế Tôn, Thế Tôn hăy thuyết giới bổn Pàtimokkha cho chúng Tỷ-kheo.

Lần thứ hai, Thế Tôn giữ im lặng. Lần thứ ba, Tôn giả Ananda, khi đêm đă gần măn, canh cuối đă sắp qua, rạng đông đă ló dạng đêm đă nở nụ cười, từ chỗ ngồi đứng dậy, đắp y vào một bên vai, chắp tay hướng dẫn đến rồi thỉnh cầu Thế Tôn thuyết giảng giới Pàtimokkha cho chúng Tỷ-kheo.

Bấy giờ Đức Thế Tôn mới trả lời:

- Này Ananda, hội chúng không thanh tịnh.

Rồi Tôn giả Mahà Moggallàna suy nghĩ: "V́ người nào mà Thế Tôn nói: 'Này Ananda, hội chúng này không thanh tịnh'?" Rồi Tôn giả Mahà Moggallàna với tâm của ḿnh tác ư đến tâm toàn thể chúng Tỷ-kheo. Tôn giả Mahà Moggallàna thấy một người ác giới, theo ác pháp, không thanh tịnh, không theo Phạm hạnh tự xưng là Phạm hạnh, nên từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến người ấy nói rằng:

- Hiền giả hăy đứng dậy, Thế Tôn đă thấy Hiền giả. Hiền giả không được cộng trú với chúng Tỷ-kheo.

Người ấy giữ im lặng. Lần thứ hai, lần thứ ba, người ấy im lặng. Rồi Tôn giả Mahà Moggallàna nắm tay người ấy, dắt tay khỏi ngoài cửa, gài then cửa lại, rồi đi đến Thế Tôn, sau khi đến, bạch Thế Tôn:

- Bạch Thế Tôn, Hiền giả ấy đă bị con đuổi ra rồi. Hội chúng nay thanh tịnh Bạch Thế Tôn. Thế Tôn hăy thuyết giảng giới bổn Pàtimokkha cho chúng Tỷ-kheo.

- Thật vi diệu thay, Moggallàna! Thật hy hữu thay, Moggallàna! Cho đến khi bị cầm tay, người ngu si mới đi ra.

Rồi Thế Tôn bảo các Tỷ-kheo:

- Này các Tỷ-kheo, bắt đầu từ nay Ta sẽ không làm Uposastha nữa, Ta sẽ không tụng đọc giới bổn Pàtimokkha nữa. Bắt đầu từ nay, các Thầy hăy làm Uposastha, các Thầy hăy tụng đọc giới bổn. Sự kiện không có được. Này các Tỷ-kheo, cơ hội không có được là Như Lai có thể làm Uposastha với hội chúng không thanh tịnh.

(Sau đó Bậc Đạo Sư giảng về tám điều vi diệu của biển.)


  • Bài Thu Âm Lưu Trữ.

  • Trang Chính Lưu Trữ.

  • Đề  Án  Mùa Vesak 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 05 đến 10 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 28 tháng 04 đến 03 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 21 đến 26 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 14 đến 19 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 31 tháng 03  đến 05 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 24 đến 29 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 17 đến 22 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 10 đến 15 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 03 đến 08 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 25 tháng 02 đến 01 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 19 đến 02 tháng 02, 2008

  • Chương tŕnh đặc biệt 10 ngày "Đón Mừng Xuân Mậu Tư"

  • Lịch giảng tuần lễ từ 28 tháng 01  đến 02 tháng 02, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 21 đến 26 tháng 01, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 14 đến 19 tháng 01, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 07 đến 12 tháng 01, 2008.

  • Lịch giảng năm 2007

  •  

     


    TÓM LƯỢC .

    Thư mời Hội Thảo Về Hiện T́nh  Phật Giáo việt  Nam. Nhằm mục đích phổ biến rộng răi tin tức của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đến mọi giới, để thấu hiểu hiện t́nh pháp nạn tại quê nhà và cũng để củng cố niềm tin vào chánh pháp, tránh sự xâm nhập của các thế lực vô minh chủ trương tiêu diệt Phật giáo nói riêng và các tôn giáo nói chung, chúng tôi tha thiết mời quư vị bỏ chút th́ giờ quư báu đến tham dự: chi tiết

    MIến Địện:Màu áo chư tăng lần nữa sáng giá trên hè phố đổ nát tang thương.Thursday, May 8, 2008 05:43 AM GMT+06:00. Yangon- Afp, Hàng trăm tu sĩ Phật Giáo đă lại xuống đường - không phải là phản đối chính phủ nữa- mà là để giúp dân chúng thu dọn các con đường và cây cối gẫy đổ sau cơn băo táp chết người Nargis. tại Yangon ngày hôm qua

    1,300 người ủng hộ Tây Tạng xuống đường tại Nhât Bản.Tin từ Nhật Bản, theo nhật báo Kyodo: Một nhóm ủng hộ Tây Tạng đă tập hợp khoăng 1,300 người biểu t́nh và diễn hành dọc đường phố thủ đô Tokyo hôm thứ ba ngày 6 tháng 5 nhằm phản đối Chủ Tịch đảng cộng sản Trung Quốc Hồ Cẫm Đào đến viếng thăm Nhật Bản,

    Đụng Độ Của Công An Với Dân Biểu T́nh Thay V́ Đàm Thoại Về Vấn Đề Tây Tạng .Cảnh sát tại Nepal đă dập tắt cuộc biểu t́nh phản kháng ôn hoà của các nhà sư Tây Tạng gần Đại Sứ Quán Trung Cộng tại thủ đô Kathmandu.

    Tây Tạng: "Khoảng 203 người chết trong các cuộc biểu t́nh. Apr 29, 2008. DHARMSALA, India (AP)Ít  nhất có khoảng  203 người dân Tây Tạng bị sát hại trong các cuộc biểu t́nh trong miền Hy Mă Lạp Sơn, chính phủ lưu vong Tây Tạng nói như trên hôm thứ Ba, 29 tháng 04, 2008. Ước đoán này cao gấp 10 lần con số mà nhà cầm quyền Trung cộng chính thức đưa ra là 22.