BA LÉM TRÊN ĐƯỜNG
TA BÀ
(trích đoạn từ A SHADOW OF FREEDOM
- SCK)
Lém 1/ (năm 1998)
Sau nhiều chuyến vượt biên không
thành như trên, giờ th́ sư Ba Lém chỉ c̣n cách chạy chọt con đường
chính thức, nghiêng người đút tiền để ngẩng cao đầu mà đi. Đó là con
đường “du học”.
Để làm passport, trước tiên phải có
thơ giới thiệu từ trường Vạn Hạnh. Không hiểu sao văn pḥng trường
lại ngâm hồ sơ của Lém lâu quá… bạn bè nộp đơn sau mà lại xong
trước! không hiểu có phải là ém Nam Tông không đây?! Lém bèn mượn
thơ giới thiệu năm trước của một vị sư bạn, đánh máy lại, đổi lại
date và name, đem lên HT. Viện Trưởng kư. HT tưởng thơ do văn pḥng
làm nên kư liền, c̣n ân cần khuyến học cho Lém nữa. Lém bèn đem thơ
xuống nhờ văn pḥng đóng mộc.
Thầy Chánh văn pḥng ngạc nhiên
quá: “Đúng ra giấy này do chúng tôi làm đem lên cho HT kư, sao sư
lại tự làm thế này?”. Lém cười h́ h́:
“Dạ, dạ, đúng vậy! nhưng chờ lâu quá, biết quư thầy bận rộn nên xin
tiếp một tay. HT kư rồi, xin thầy đóng mộc dùm!”
HT kư rồi, ai dám không đóng mộc!
Lém 2/
Hồ sơ chuyển qua công an. Bấy giờ
chi phí làm passport cho một người dân khoảng 20USD, chờ đợi trong
khoảng 1,2 tháng. Lém thuộc con nhà “nguỵ quân nguỵ quyền” nên chờ
4,5 tháng vẫn thấy im ru!
Cuối cùng rồi Lém phải chi tới
500USD, cho người đi cửa sau… Công an sau khi ăn, hỏi: “Gia đ́nh
ông ở nước ngoài, cho ông đi rồi “lặn” luôn sao?”. Lém tŕnh
passport hết hạn: “Đây anh, lúc trước nhà
nước cho tôi đi định cư ở Úc với gia đ́nh mà tôi ở lại Việt Nam tu.
Bây giờ muốn du học với huynh đệ cho vui thôi!”
Vậy là công an thấy có lư, chấp
thuận. Làm sao cái anh nhà quê này biết đuợc rằng Lém bị Bộ Di Trú
Úc từ chối v́ quá 21 tuổi! Hôm có được passport, thiệt là muốn bay
ngay lập tức, ngủ hết đuợc! vừa mừng vừa sợ. Sợ bị phát hiện…
Lém 3/
Việc đầu tiên sau khi bay qua Ấn: Lém
lủi ngay vào ṭa đại sứ Úc xin visa liền. Lại thất bại! đành phải ở
lại học, đúng là tiến thoái lưỡng nan. Bàng sanh c̣n bay nhảy tự do
hơn ḿnh, thiệt là cái t́nh, buồn cho cái phận “under control” của
ḿnh quá đi!
2 năm sau, lấy xong bằng M.A. Phật
học, Lém “sưu tầm” được một học bổng M.A. Anh văn của một đại học
tại Thái Lan (nhờ bằng B.A. Anh văn từ VN). Lém hy vọng có thể phăng
ra con đường tự do từ Thái Lan.
Nhưng ông Phó lănh sự Thái hỏi
thơ giới thiệu của toà đại sứ VN đâu? Lém giật ḿnh! Có phải là ṭa
đại sứ VN đă có công văn đề nghị các nước chỉ cấp visa cho công dân
VN khi có sự chấp thuận của họ, đề pḥng dân trốn đi nước thứ ba?
như du học sinh VN thường
hay nói
Oh, không! một
vị cao tăng Bangladesh cũng bị từ
chối
trước
mặt
Lém v́ không có thơ giới
thiệu
của ṭa đại sứ
Bangladesh kia ḱa… chẳng
hiểu
đâu ra đâu cả! nghĩ nhiều
về
hành chánh thiệt
là mệt
óc.
Cũng may Lém nhanh trí, sực nhớ
ḿnh có bộ hồ sơ do ngài Thanh (HT. Hộ Pháp) khi từ Thái Lan về, lo
cho 11 vị sư du học, ngài đă thương và chọn Lém, đứng đầu danh sách.
Lém tŕnh ra: “Đây, hồ sơ này mấy năm trước do chính phủ Hoàng
gia Thái đài thọ 9 năm học Phật (“pà dột cáo”), nhưng chính phủ VN
đă không cho đi. Bây giờ ông đ̣i thơ giới thiệu từ họ th́ có nghĩa
là ông từ chối rồi. Ông vui ḷng giúp tôi nha!”. Nhờ Lém nói
được tiếng Thái ít nhiều nên ông ta cũng có cảm t́nh, suy nghĩ thật
lâu rồi nói: “Được rồi, sư đi đâu đi, 3pm
lại lấy visa!”
Mừng quá đi. Như vậy Lém được xem là
sinh viên VN đầu tiên đặt chân được vào Thái. Bấy giờ (đầu năm 2000)
Tăng Ni sinh qua Ấn học chỉ có thể quá cảnh phi trường Bangkok vài
giờ thôi. Thái Lan chưa miễn visa du lịch dễ dăi cho dân VN như bây
giờ. Bạn bè c̣n lại Ấn khen Lém nức nở, Lém quả là lém!
Lém 4/
Việc đầu tiên sau khi bay qua Thái:
lủi ngay vào ṭa đại sứ Mỹ xin visa liền. Họ cho biết phải ở Thái ít
nhất 2 năm th́ mới có thể xin, không th́ về VN mà xin! Vậy là mỗi
lần bị từ chối th́ mất luôn tiền visa fee.
Có được passport nên mừng quá, tưởng
đi đâu cũng đuợc như công dân các nước! Lém bèn ngồi 9 giờ liên tục
trong tiệm internet, điền forms và copy gởi đi tất cả các đại học
bên Mỹ, xin học (chọn đại một ngành khoa học xă hội nào đó) và xin
tham quan trường trước để quyết định trước khi học, có nghĩa là xin
một lá thơ mời để “tham quan” trường, lấy địa chỉ ở VN.
Phone về thăm anh Hai, anh hỏi:
“Sư ơi, sư làm ǵ bên đó mà ngày nào cũng có thơ các trường đại học
Mỹ gởi đến, người đưa thơ cũng than mệt đây nè?!”. Lém: “Anh
Hai mở tất cả ra, chỉ giữ lại dùm sư lá thơ nào có tên sư trên đó,
ngoài ra quăng bỏ hết các informations đi!”. Về VN, cầm một xấp
rất dầy các lá “thơ mời tham quan” đó mà xin visa Mỹ tiếp. Vẫn thất
bại!!! có lẽ không đủ tiền túi?
Bay trở qua Thái, lên bắc Thái
Lan, Chiang Mai, tiếp tục xin visa ở ṭa lănh sự Mỹ. Nhân viên người
Thái xem hồ sơ rồi cho biết trước là sẽ không được nhưng Lém vẫn
nhất định nộp đơn. Đến khi ông phó lănh sự hỏi: “Qua Mỹ với mục
đích ǵ?”. Lém trả lời: “Tôi có thơ mời
của đại học Cali…”.
Ông ta ngạc nhiên: “Thơ mời
đâu?”. Lém nói: “Trong xấp hồ sơ”. Ông ta kiếm hoài không
ra, đi ṿng ṿng trong văn pḥng kiếm dùm mà cũng không thấy. Ông ta
tốt thiệt, nhưng cái bà nhân viên Thái hồi năy th́ ác thiệt! Bà thấy
Lém không tin lời bà, quay trở lại nhất định nộp đơn nên bà ta quăng
mất thơ mời của Lém. Ác!
… Mặc dù được học bổng nhưng chỉ miễn
học phí (tuition), c̣n tiền “học th́ phí” (school free) và các chi
phí khác tốn kém quá, mới tháng đầu đă chi ra hết 1,000USD. Tiêu!
thu không có, chỉ có chi.
Phật tử không ủng hộ cho việc “học
Anh văn” bên Thái. Gia đ́nh tài trợ có giới hạn. Túi chỉ c̣n chừng
3,000USD. Kỳ này th́ chẳng những tiến thoái lưỡng nan, mà đứng
tại chỗ cũng chết.
Ở Thái lại vào lúc khủng hoảng
kinh tế, mở bank account bằng USD th́ theo cái luật kỳ cục của họ là
phải có trên 6,000USD, không th́ đổi hết ra tiền Thái. Quả thật là
người tu hành mà thọ nhận và giữ tiền, là một cái tội và là một sự
phiền phức nguy hiểm vô cùng, trong cái thời buổi
nhiễu nhương này, cho dù ở quốc giáo. Nên Lém đành phải mở account
tiền Thái.
Nhưng trên đường đi mỗi ngày
đến trường và khi đi khất
thực,
xe thường chạy ngang qua banks, Lém để ư bảng currency tiền Thái
tuột dốc ào ào… nên sau khoảng một tháng, rút hết tiền ra, đổi trở
lại USD. Chừng một tháng sau, xem bảng currency mà tính nhẩm, nếu
tháng trước không đổi ra USD thi đă tổn thất cả 100USD rồi!
Kể lại kinh nghiệm này để chúng ta
thấy, quư sư ngoài kiến thức nội điển cần có chút ǵ đó, “ba lém”
nhanh nhạy bên ngoài tí xíu, v́ cách làm ra tiền dễ thương duy nhất
để tồn tại trên đường ta bà là TIẾT KIỆM tiền của bá tánh đă hỷ
cúng. Trên đựng độc hành, tiền là máu, “máu chảy th́ ruột mềm” đấy!
Ở xứ quốc giáo Thái Lan, cho dù nhà
trọ hay khách sạn c̣n chỗ trống, họ cũng không thích chứa một nhà
sư, dù được chi trả. Nhà sư th́ phải ở chùa. Không quen ngôi chùa
nào th́ du tăng nước ngoài thật là lúng túng. Cũng may là Lém được
các sư bạn người Thái khi c̣n học tại Ấn đă giới thiệu nên ở toàn
chùa nổi tiếng, đỡ lo tiền ăn ở.
Không như du tăng VN, có Phật
tử (nhất là Việt kiều) hỗ trợ đủ là có thể ta bà du học. Du tăng
Thái không có nguồn tài trợ mạnh từ Thái kiều. Dân Thái sống an
lành, không có được những mâu thuẫn chính trị, lư do chính đáng để
bung ra ngoài phát triển mạnh như dân Việt. Chư Tăng trong nước lại
quá đông, sức cúng dường của Phật tử tuy hùng hồn nhưng có hạn. Nên
chỉ có những vị là cao tăng, hay có thầy bổn sư và chùa ủng hộ, hay
quen đại thí chủ nào đó, mới tính chuyện du học. Do vậy, quen được
các vị du tăng Thái là thường quen với những vị “có máu mặt” (tiểu
tăng th́ thường xanh mặt!). Nên quư du tăng VN qua Thái sau này rất
ngạc nhiên sao Lém có thể ở được những chùa nổi
tiếng.
Đi các nước, India – Nepal –
Sri Lanka – Singapore – Thailand – sau này là Canada, Lém tự nhận
ḿnh có phước quen toàn cao tăng. Nhờ vậy mà được giới thiệu ở những
ngôi chùa lớn, khu trung tâm, đại học… không dễ
bị tăng bổn
địa “ăn hiếp”,
sau này c̣n giới
thiệu
cho các vị khác từ
các nước
dừng
chân ghé trạm nữa.
Khiến các vị du tăng VN trẻ tại Thái phải thán phục.
Quư ngài du học trước năm 1975
(trên 40 năm, tính đến năm 2000) tại Thái cũng ngạc nhiên, sao Lém
có thể ở được những chùa đó. Các nước quốc giáo có tục lệ “tu gieo
duyên”, nếu chúng ta quen những vị sư trẻ th́ chỉ là sử dụng thời
gian cho một t́nh bạn có giới hạn thôi, thời gian sau quay lại nước
đó th́ nhiều bạn bè đă ra đời cưới vợ hết rồi. Quen bạn già th́ khi
quay lại, bạn ra người thiên cổ. Nên quen biết với các cao tăng
trung niên, có tâm tu thật
t́nh, có thể cùng làm việc lâu bền hơn. Đời vô thường, đâu tính
trước được ǵ, nhưng những ǵ có xác suất cao th́ nên chọn.
Chính phủ Thái cùng giáo hội không
thích quư sư ở nước ngoài lâu, dễ nhiễm trần tục, nên trong khi
passport dân Thái kỳ hạn 5 năm th́ passport của quư sư chỉ là 2 năm.
Ta bà đâu đó th́ 2 năm sau phải về Thái mà “sạc pin” lại, hâm nóng
tinh thần Phật Pháp. Các sư h́nh như không được gia hạn passport tại
nước ngoài.
Việc quản lư tôn giáo ở Thái Lan thật
nghiêm ngặt. Những vị sư Thái, nếu làm sư trụ tŕ phật ư, phạm nội
quy chùa (chưa kể luật nhà Phật), bị đuổi, th́ chỉ có nước hoàn tục.
Cho dù có quen một ngôi chùa mới, họ cũng sẽ không dám chứa, v́ trên
sổ Tịnh Thư (Nẵng Xử Sút Thí), giống như Tăng tịch ở VN, đă có dấu
vết xấu từ chùa cũ. Không như ở VN.
Có lần Lém nói đùa, “Làm một ông cha,
không nên ở Roma. Làm một ông sư, không nên ở Thái Lan”. Kỷ cương
th́ rất tốt, nhưng nghiêm ngặt quá trở thành tượng gỗ cho chúng sinh
lễ bái, không sống được kiếp người. Kiếp người là kiếp sống có khi
th́ dễ duôi, thường xuyên th́ đau khổ, đôi khi cần nghiêm túc nhưng
không có rào ngăn quá đáng. Luật Phật cũng đă nhiều rồi.
G̣ bó ghê gớm quá! Đi đường cứ phải
khép nép như chàng rể mới về nhà vợ vậy. Vợ th́ không có mà ba má vợ
đấy đường. Điều này không thấy ở những quốc giáo khác như Miến,
Tích, Lào, Miên. H́nh thức quá đâm ra xí xọn. Khi có việc đi với các
sư bạn Thái, phải chờ khá lâu để quư ngài đứng trước gương xếp li
trên y cà sa đă khoác! Một vị sư ăn bận dễ dăi, có thể mang tiếng
xấu lăng xẹt cho chùa ḿnh sống. Lệ làng quả là cái xương cá,
muốn ăn cá phải chấp nhận xương vậy!
Nói ǵ th́ nói, h́nh ảnh chư
Tăng nghiêm túc và Phật Giáo Thái Lan nói chung, là ấn tượng tuyệt
đẹp và đáng kính trong tâm trí mọi người, từ con Phật đến du khách
ngoại đạo (… không thêm câu này, thế nào
cũng có người trách móc đoạn văn viết thật t́nh trên cho mà coi
Một buổi sáng đi khất thực, bệnh
phong thấp hoành hành, gót chân nứt nẻ, máu rươm rướm, đau buốt…
nghĩ đến t́nh cảnh “đi cũng dở, ở không xong” của ḿnh, Lém vịn lấy
một thân cây bên đường, bất giác nước mắt ứa ra! nguyện cầu chư
thiên giúp ḿnh “một con đường, giá nào cũng chịu!”. Sau này,
phải trả giá quá mắc, Lém ân hận lời nguyện không khéo của ḿnh. Chỉ
xin “một con đường” là được rồi, thêm 4 chữ phía sau làm chi, có
người “hành dị đắc dị” tại sao ḿnh phải “hành nan đắc nan”! (Biết
đâu, nhờ vậy mà có hồi kư này)
Lém nhón cái gót đau buốt,
vịn lấy thân cây bên đường, bất giác nước mắt ứa ra! nguyện cầu chư
thiên giúp ḿnh, cầu cứu 2 sư huynh bên
Mỹ… rồi th́ nhân thiên cũng giúp cho Lém một thơ mời “du lịch hoằng
Pháp” tại Canada. Sém chút là lủi vô ṭa đại sứ Mexico để kiếm đường
qua Mỹ rồi, ngu thiệt
Bị ăn đ̣n từ chối của các toà đại sứ
nên kỳ này phải cẩn thận mới được, cơ hội này để mất th́ t́m đường
nào nữa đây. Lém cẩn thận vào ṭa đại sứ Canada “hỏi thăm” trước,
chưa dám nộp đơn. Một nhân viên Thái hỏi:
- Sư có bao nhiêu mà muốn du lịch?
- 3,000USD
- Chỉ có 3,000USD mà đ̣i du lịch?
- Vậy bao nhiêu th́ đủ ạ?
- Ở vị trí của tôi, tôi không thể
nói.
Nhưng, cô ta cũng “kính Pháp trọng
Tăng” nên kề tai nói nhỏ: “ít nhất phải là 10,000USD”, rồi cô ta lấy
lại giọng b́nh thường:
- Và sư cũng phải có giấy giới
thiệu của cơ quan chủ quản, giáo hội hay chùa, bảo đảm cho sư.
- Cám ơn khrap.
Lém 5/
Vậy là phải lo hai việc cho chuyến
Canada : tiền và giấy giới thiệu. Bỗng nhớ câu “đường gươm Nguyên
Bá, lưỡi kiếm anh hùng”, kiếm đâu ra đây?
Lên mạng, lượm được một câu,
“Trông về quá khứ, ̣a nức nở. Nh́n về tương lai, tối tăm mặt mày”,
đúng với tâm trạng lúc ấy. Phải thêm một chút, “sống trong hiện
tại, hoảng loạn tinh thần” v́ sẽ hết tiền chi phí cho việc du
học sau ba tháng nữa. Chương tŕnh học c̣n tới hai năm, mục đích đời
tu đâu phải là bằng cấp, sao phải tốn tiền đứng tại đây! Về thời
gian và không gian, như đă nói, thật lúng túng: đều tiến thoái
lưỡng nan, đứng tại chỗ cũng chết! Nên dù muốn dù không, phải “dồn
mười phần công lực” cho chuyến này.
1/ Tiền: mượn ở đâu thêm 7,000USD
đây?
(c̣n
tiếp!
làm sao kiếm được giấy giới thiệu của giáo hội PG Thái Lan, mượn đâu
ra tiền, để xin visa của Canada. Bơ vơ giữa chợ đời Canada, không
tri âm tri kỷ - trong nước th́ bị xem là “phản động”, ngoài nước th́
gặp nhiều Phật tử “đâm sau lưng chiến sĩ”. Giữa hai gọng kềm nhức
đầu vô ích quá nên sống “trong ṿng tay kẻ lạ”. Bạc đầu khi nhận
lệnh trục xuất, chỉ một câu nói làm cho nhân viên cao cấp sở Di Trú
và hai luật sư Ấn – Hàn rớt nước mắt, giúp đỡ tận t́nh, trở thành
công dân Canadian không tốn đồng nào… Sẽ viết tiếp khi buồn trông dĩ
văng, với những hoạt động cho Hội Amnesty International (A.I.), và
những kinh nghiệm giảng dạy Vi Diệu Pháp cho dân da trắng. Lém th́
biết bao giờ hết lém mà ngưng)
Thuỵ Miên Cốc,
Canada, 20/05/08 - SCK