

|
Toại
Khanh
CHUYỆN
NGÀN NĂM NỮA
Dương suy
âm thịnh… thế rồi
thiền sư
thất niệm xuống đời làm thơ
mặc ai
biển khổ ngóng chờ con
thuyền bát nhã mấy bờ lãng du đèn chùa
khi tỏ khi lu đạo tràng
biết mấy ai tu thật lòng kẻ cầu
danh lợi phố đông người về
bến hạ cho lòng lên rêu sơn môn
hiu hắt nắng chiều am mây
giờ cũng ra điều bỏ hoang trên sân
một nén hương tàn tịch liêu
hậu viện mấy hàng cỏ xanh hỏi em,
giờ đã thị thành bon chen
kiếm chút lợi danh với đời hỏi anh,
cũng để ngậm ngùi sơn tăng giờ cũng ra người quan viên xót lòng…một nỗi đau
riêng người choàng tỉnh giấc…ngoài hiên gió tràn
---—Øv×–
|