Toại Khanh

 

CÓ AI ĐƯA GÃ LÁI ĐÒ QUA SÔNG

 

Giữa khuya nghe lá rơi quanh gối
Ngó lại, trời ơi cái gì đây…
Sững sờ ngồi đếm: Ngàn câu hỏi !
Buông xuống, cầm lên mỏi cả tay.


Băm tám tuổi đời là nửa kiếp
Có gì ngoài những giấc mơ xa
Biển pháp mênh mông niềm bối diệp
Ðong kỹ chỉ lưng một chén trà…


Ta đã bao giờ chịu lên non
Hay chỉ quẩn quanh những lối mòn
Tay buông, tay nắm, lòng mâu thuẫn
Cưới thì chẳng muốn, muốn bồng con !


Muốn bỏ hết đời, về tu thở
Tai vẫn vang vang tiếng gọi đò
Ðộ sinh, tự độ…đều dang dở
Vó ngựa thời gian chẳng đợi cho


Gia tài trước mắt nghìn cuốn sách
Tượng Phật, …rồi thêm bộ ấm trà
Muốn đem cho hết, lòng chợt quặn
Mai mốt lỡ cần…kiếm đâu ra !


Muốn bỏ về đâu xa thiệt xa
Chán rồi xứ biển Florida
Muốn về xứ tuyết nhưng sợ lạnh
Dẫu vẫn nằm mơ Alaska


Có kẻ rủ về đảo Hawaii
Nhỏ xíu thế kia sợ có ngày
Nếu chẳng sóng thần thì động đất
Món nào ngẫm kỹ…cũng tan thây !


Thôi thì tiếp tục…ở lại đây
Ngồi gác hải đăng ngày qua ngày
Bao nhiêu dấu hỏi còn sót lại
Ðể đó…ngày mai xếp máy bay !

 

 


 

 

 

 

---—Øv×–---