Tuỳ
bút by nhasuvodanh
Cuộc Đi Cuộc Về
Sống
trên đời ai cũng có những cuộc đi cuộc về. Có cuộc đi không bao giờ
trở lại, có cuộc về để mai lại đi. Người đời thường ví von “ sống
gửi thác về” , ồ phải chăng từ thưở c̣n hồng hoang nhân loại đă thấy
ra- cuộc sống vốn là cuộc hiện sinh huyễn hoá?
“ Ta đến lúc trăng lên, ta về lúc trăng lặn, trọn một cuộc sơn
xuyên, ta chưa hề di động” ( MĐTTA). Chỉ qua mấy câu thơ ngắn ngủi,
người đọc dường như đă cảm nhận được cuộc đi về của người thơ này
thật nhẹ nhàng phiêu hốt! Cuộc đời nh́n ở góc cạnh rộng nhất ta sẽ
thấy đủ đầy mọi thứ hiện diện, nhưng những ǵ hiện hữu trên cuộc
đời cũng tựa như một tảng băng, ¾ sự vật ẩn phía dưới không dễ ǵ
mà ta thấy được.
Sáng nay, lang thang trên phố cổ Hội An tôi chợt thích thú đứng lại
nh́n một chùm bong bóng đẹp, nhiều h́nh thù và màu sắc. Có bong bóng
h́nh mặt trăng, có bóng h́nh ngôi sao, có bóng h́nh con hươu cao
cổ…có màu xanh của trời, có màu xanh của lá, có màu vàng của thu,
hay rực rỡ như màu cầu vồng kỳ diệu. Tôi như em bé đứng ngẫn ngơ,
dường như quả bóng nào cũng thích.
Trên con đuờng là những ḍng người xuôi ngược, có những khuôn mặt
vui, có những khuông mặt buồn, có những nét mặt lo toan, có những
nét mặt bơ ngơ… người ta măi miết xuôi ngược. Bất chợt tôi tự hỏi:
trong ḍng người ngược xuôi như thế, có ai đủ thời gian để sống, để
nh́n mây bay, để nghe chim hót trên đồi?
Có những điều hằng ngày ai cũng nh́n nhưng không chắc là ai cũng
thấy! Bởi ngựi ta đang rượt đuổi theo thời gian như cánh chim không
biết mỏi, nên nào ai nh́n thấy điều diệu thường trong tầm mắt hay
nơi hơi thở của chính ḿnh. Mặc dầu những bữa ăn mỗi ngày, biết rằng
là không thể thiếu, nhưng phải chăng cuộc đời chỉ có những bữa ăn?
Mỗi khi có được sự thanh tĩnh và niềm yêu thương trong ḷng, nh́n
xung quanh ta sẽ thấy chỗ nào cũng đẹp. Một chiếc lá bị sâu ăn vàng
một nữa, một con gà bị ướt mưa, một cánh chim lẵn thẫn ngang trời
hay một cụm rêu xanh xanh dưới thềm… đều toát lên vẻ kỳ diệu. Nhưng
không hiểu những vẻ đẹp chứa đựng nơi mọi vật b́nh thường có bao
người đă thấy?
Sự thật hay chân lư vốn ở nơi đây và bây giờ, khi mà chúng ta biết
trở về nơi sự sống đang là th́ chúng ta sẽ thấy . Ngôn ngữ của bậc
Đại Giác luôn trong sáng và giản dị, ngài chỉ cho chúng ta con đường
trở về để nh́n ngắm và khi nh́n ngắm th́ chúng ta sẽ thấy mọi sự vật
đều sanh diệt và không bản chất, và chúng ta sẽ bớt được muộn phiền
nhờ tâm tư thoát khỏi nhiều điều dính mắc! Nhưng dường như bản chất
của chúng sanh lại không thích những điều giản dị dễ hiểu?
Với kỹ thuật nhiếp ảnh, tôi đă từng ghi lại một vài vẻ đẹp ẩn hiện,
và rồi những khoảnh khắc ra đời như những lời bộc bạch… vậy mà có
những người muốn t́m hiểu cho bằng được vẻ đẹp này có ư nghĩa ǵ,
góc cạnh kia mang ư nghĩa ra sao? Ôi! Sao ít người chịu hiểu rằng vẻ
đẹp đơn giản chỉ là vẻ đẹp, và ư nghĩa trong nghệ thuật không phải
đều ở nơi tác giả. Cũng có khi thấy ḿnh thật ngu khi cho ai đó một
cơ hội… dù chỉ để hiểu. Hề, chúng sanh vốn mê những điều ǵ khó
hiểu!
Tôi vốn thương những người làm thơ v́ thi sĩ đích thực là những
người nh́n đời với trái tim thơ mộng, có những ngựi suốt đời không
làm thơ nhưng cuộc đời của họ là những vần thơ hay tuyệt. Có những
bài thơ đọc xong như nh́n thấy tâm can của tác giả. Người ta nói
rằng “ thơ chính là người” quả không sai. Cách đây mấy hôm đọc bài
thơ của một thi sĩ tài hoa, nhà thơ này dùng chữ rất xảo diệu, ghép
mấy cái tựa đề của một cố nhạc sĩ tài hoa thành một bài thơ để khóc
ông nhạc sĩ này. Bài thơ quả thật rất tài t́nh, không chỉ tài t́nh ở
cách sử dụng ngôn ngữ nghệ thuật mà c̣n mở ra một không gian nội tâm
man mác của một cánh hạc viễn phương. Ṭ ṃ theo link giới thiệu
www.phatgiaonguyenthuy.com tôi
đi t́m bài thơ” bất khả tư ngh́” và quả thật đọc được bài thơ giống
bài thơ kia đến đỗi “ bất khả tư ngh́”. chỉ có điều bài thơ “bất khả
tư ngh́” đó non quá,chưa kể nội dung của bài thơ sau yêu đương quá
đỗi tầm thường, nên chẳng bất ngờ ǵ lắm. Ngẫm cho kỹ, có lẽ do
người ta thần tượng ḿnh nên thơ ḿnh mới được chọn thành thơ của
họ… h́h́! Cũng may chỉ là bài thơ và tác giả của nó là một vị sư
hiền hoà xem chữ nghĩa chẳng quí báu ǵ, có lẽ c̣n sẵn ḷng trao
giải can đảm cho người làm thơ giống ḿnh, chứ chưa phải là văn học
toàn thư như vụ này th́ quả là can đảm đệ nhất hết nói được:
www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4719.
Tôi vốn mê và thương những bài thơ hay, một bài thơ
hay thường làm tâm ḿnh bay bổng, nên gặp được bài thơ hay cũng rất
sẵn ḷng thường tán dương lên tận mây xanh. C̣n gặp thơ dở hoặc kỳ
cục quá th́ hay khởi tâm…khâm phục. C̣n nhớ ḿnh đă từng khâm phục
một bác nông dân làm thơ, ( một câu chuyện có thật) mặc dù thơ không
hay, nhưng thơ mà bác đích thân đem lên nhờ bạn tôi (một biên tập
viên báo thơ) để nhờ đăng báo đúng là thơ của bác. Xin trích hai
câu để minh chứng:“ Dừng chân đứng lại ở giữa đàng, bỗng tôi trông
thấy con trâu màu vàng…” . Với hai câu thơ đầu của bài thơ như vậy
mà mong được đăng báo, quả là bác ấy xứng đáng đoạt giải can đảm quá
lắm chứ. ( nói nhỏ thôi, nếu bài viết này của tôi mà được đăng th́
nguyện vọng năm xưa của bác nông dân ấy xem chừng đă thoả). Uh, thơ
hay th́ từ xưa đến nay không thể đếm hết được, nhưng người làm thơ
đua đ̣i thường rơi vào trạng thái: mới th́ không hay c̣n hay th́
không mới, theo tôi thà dở mà thơ của ḿnh cũng vẫn hơn!
Cuộc sống đích thị là những cuộc đi về, trong cuộc đi
về này, tất cả, dù văn thơ nghệ thuật hay cơm áo gạo tiền… chỉ là
những giấc mơ, những giấc mơ cũng như nhưng chiếc bong bóng, bong
bóng đẹp nào rồi cũng vỡ… nhưng làm sao có được nụ cười hồn nhiên
khi bóng vỡ trên tay, để có được sự tự tại trong cuộc hành tŕnh
miên viễn đấy mới là bài thơ hay nhất. Cuộc lên đường chắc chắn sẽ
được thưc hiện mỗi khi ta lịch trăi cuộc chơi và hành trang lên
đường của mỗi người nặng hay nhẹ do mỗi người tự chọn lựa. Có người
lên đường với tâm ư nhé nhàng, có kẻ lên đường với thật nhiều nặng
nề dính mắc, có kẻ sử dụng những phương tiện hiện đại tối tân, đôi
khi cũng lắm người lên đường bằng những chiếc xe lộng lẫy to lớn…
nhưng phải ư thức được rằng; điều quan trọng không phải là ở phương
tiện hiện đại mà chính ở con đường sẽ đưa ta về đâu!
Hội An tháng giêng mậu tí.
Nhà sư vô danh