CỤT HỨNG
Lòng bỗng hững hờ như sông cạn
Lắt
lẻo âm thầm, chẳng phong ba
Con
thuyền tâm cảm đành neo lại
Chong
mắt bờ sương đợi tiếng gà
Thơ chết
rồi em, từ hôm trước
Con thuyền bến quạnh nhớ mây xa
Lòng
mất lửa rồi, tim cũng nguội
Khuya
khoắt bỗng mơ một chén trà .
Ai biết
vì đâu ta mất hứng
Thi tứ, ngữ ngôn bỗng nhạt nhòa
Bình khô, lửa
tắt, người biền biệt
Xứ
Mỹ thèm ghê… một tiếng gà !
Phải
chi cố quận là gang tấc
Mình
với ai kia sát vách nhà
Gõ
cửa người ta xin tí lửa
Nhân
tiện… phiền thêm một chén trà
Tri kỷ ai
ngờ thiên cổ cả
Người
quen ..thì cũng tít quê xa
Ngó
quanh.. đất khách toàn kẻ lạ
Cõi
vắng mỗi mình ta với …ma !