Toại Khanh
 
 
DỊCH CHƠI THƠ ĐƯỜNG


 
      
   Trong đời mình, tôi đã mấy lần liều lĩnh cố ý đi lạc vào những cảnh giới mà chính mình thực ra chỉ là một gã ngoại đạo dở hơi. Những ai từng gặp tôi, nghe tôi hay đọc tôi hẳn đã ít nhiều thấy được điều đó. Tôi rong chơi như một người vô công rỗi nghề, thích thì ghé để chán thì đi. Thế là không trách nhiệm. Ai thấy ghét quá, xin cứ làm ngơ là xong. Và rõ ràng, những cuộc chơi của tôi lúc nào cũng là trò nắn đất của một thằng bé nhà quê, không tiếng động. Thế có phiền ai đâu chứ. Đêm nay ngẫu hứng ngồi dịch chơi mấy bài thơ Đường, có thể mai này dăm bài Từ Tống, cũng vẫn là những lần rong chơi kiểu đó mà thôi.

PHONG KIỀU DẠ BẠC
 
Trương Kế:
 
 
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San Tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
 
Toại Khanh:
 
Trăng tàn, nghe quạ réo trời sương
Sông vắng, đèn câu giữa đêm trường
Tô Châu khuya khoắt Hàn San Tự
Giang khách bồi hồi một tiếng chuông…
 

         
HOÀNG HẠC LÂU
 
Thôi Hiệu:
 
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ
Thử địa không dư hoàng hạc lâu
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu
 
Toại Khanh:
 
Người xưa cưỡi hạc đi rồi
Giờ còn đây một ngậm ngùi lầu hoang
Đã thiên thu dấu hạc vàng
Bên sông, mây trắng cứ bàng bạc trôi
Hán Dương san sát rừng chồi
Gò xa Anh Vũ bời bời cỏ rêu
Nhớ quê, đứng ngó nắng chiều
Chút sương sông quạnh sao nhiều bâng khuâng.

 

XUẤT TÁI

Vương Chi Hoán:
 
Hoàng Hà viễn thướng bạch vân gian
Nhất phiến cô thành vạn nhận san
Khương địch hà tu oán dương liễu
Xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan
 
Toại Khanh:

 
Dòng sông như chảy lên trời thẳm
Treo giữa trùng sơn một ải quan
Sáo Hồ buồn tựa lời dương liễu
Quan ngoại làm sao đón xuân sang !

 
 
TỐNG BIỆT


Vương Xương Linh:
 
Túy biệt giang lâu quất dữu hương
Giang phong dẫn vũ nhập thuyền lương
c quân dao tại Tương Sơn nguyệt
Sầu thính thanh viên mộng lý trường
 
Toại Khanh:
 

Bên sông say tít đất trời
Con thuyền mưa gió đưa người đi xa
Tương Sơn với bóng nguyệt tà
Người muôn dặm có nhớ ta phương này
Ta giờ một cõi riêng tây
Mơ nghe vượn hú tưởng ngày thấy nhau !

 
VỊ THÀNH KHÚC

Vương Duy:
 
Vị thành triêu vũ ấp khinh trần
Khách xá thanh thanh liễu sắc tân
Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu
Tây xuất Dương Quan vô cố nhân
 
Toại Khanh:
 
Mưa sáng lâm thâm đất Vị Thành
Nhà trạm mơ màng sắc liễu xanh
Mời anh cạn chén thêm lần nữa
Tây ải mai này ai cố nhân !


TĨNH DẠ TỨ
 
Lý Bạch:
 
Sàng tiền khán nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu  vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương
 
Toại Khanh:
 
Đầu giường, thấy ánh trăng soi
Ngu ngơ tưởng vạt sương rơi bên thềm
Ngẩng nhìn hun hút  trời đêm
Ngó trăng viễn xứ rồi thêm nhớ nhà….

 
TỐNG MẠNH HẠO NHIÊN
 
Lý Bạch:
 
Cố nhân tây từ Hoàng Hạc Lâu,
Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu.
Cô phàm viễn ảnh bích không tận,
Duy kiến trường giang thiên tế lưu.
 
Toại Khanh:
 

Người từ lầu hạc bỏ đi
Đầu xuân gót bụi lại về Dương Châu
Buồm côi, trời thẳm một màu
Sông xa như lại trôi vào chân mây !

 
(Phần II)

 

 

]]]