Tuỳ
bút by NSVD
Đi T́m Một Con Đ̣
Cuộc đời với tất cả tính chất của nó
được ví như một biển khổ mênh mông. Biển mênh mông sóng nước ngập
trời, và chúng sanh chơi vơi ngụp lặn trong đó để t́m cách tồn tại.
Bên trên mặt biển không mấy khi b́nh yên kia có lắm con thuyền xuôi
ngược, có những con thuyền to lớn và sang trọng kiểu như Titanic,
hay hoành tráng kiêu hùng như những hàng không mẫu hạm, hoặc nhỏ hơn
như những ngư thuyền, tất cả h́nh thức thuyền bè ấy cũng chỉ hiện
hữu nhỏ xíu như những giọt nước trong ḷng biển cả.
Phương tiện trên biển rất nhiều và
người ta dùng những phương tiện đó vào những mục đích khác nhau cũng
khó kể hết được. Có nơi dùng phương tiện với mục đích bảo vệ bờ cơi
hay để tấn công kẻ khác. Có người dùng phương tiện để hưởng thụ hoặc
sinh nhai…; thậm chí có người c̣n dùng cỏ kết bè để làm một chuyến
vượt biển thi gan cùng trời đất hay để t́m đến chân trời tự do tự
chủ ǵ ǵ đó…mà người Việt chúng ta là những ví dụ.
Tự do! Theo quan niệm Phật giáo là
một trạng thái hạnh phúc sáng suốt, tự tại và không dính mắc. Trong
Kinh Hạnh Phúc Đức Phật dạy: “ Khi xúc chạm việc đời, tâm không động
không sầu, tự tại và vô nhiễm, là hạnh phúc cao thượng…”. Muốn đạt
được bến bờ tự do này th́ hành giả phải lên đường và phải dùng bè để
qua bờ bên kia, bè ở đây chính là những lời dạy minh triết của Đức
Phật. Đức Phật đă t́m được cách vượt qua biển khổ mênh mông ấy không
một người đồng hành, không một phương tiện; giữa mù mịt khói sương…
Ôi quả là một cuộc vượt biên ngoạn mục, độc nhất vô nhị.
Với những phát minh của khoa học, con
người đương đại trong thời buổi thông tin toàn cầu, tưởng đâu đă
thoát khỏi cảnh “ mắt ngựa che ngang”, nào ngờ nhan nhản khắp nơi
trên vùng đất chữ S này, màn “múa gậy rừng hoang” vẫn c̣n đất dụng
vơ, làm cho bao kẻ lầm than điêu đứng.
Không hiểu do nhân duyên ǵ? Chắc có
lẽ do xe cộ, do công nghệ tiên tiến, do lắm tiền lắm của hay do độc
ác bạo tàn… mà lúc này cuộc sống đâu đâu cũng nhiễm ô mù mịt bụi đỏ.
Bụi giờ đây bay khắp nơi, từ thủ đô, thành thị cho đến làng quê và
cũng không tha ǵ cảnh chùa chiền. Để an toàn cho đôi mắt của ḿnh,
người ta phải đeo kính mát trong khi làm việc hay đi lại. Mọi người
đều phải trang bị cho ḿnh một đôi kính, trừ mấy người cận thị đă có
kính sẵn và những người nghèo khổ không có tiền mua , c̣n những ai
không muốn đau mắt th́ phải sắm một đôi để khỏi bị đau, nhất là để
khỏi chảy nước mắt.
Nghĩ cũng buồn..cười, đeo kính vào
thấy bụi đỏ hoá thành những đốm hoa xanh vàng lấp lánh trông rất
đẹp. Những người bị cận th́ khác, chỉ có họ mới không bị vẻ lấp lánh
ảo hoá kia đánh lừa, nhờ cận thị nên họ trông thấy rất rơ h́nh hài
của từng hạt bụi, có người thấy rơ vậy la làng lên “ bụi nhiều lắm,
bụi nhiều lắm, hăy t́m cách thoát khỏi bụi..!” th́ bị những kẻ bán
kính bịt lại không cho la, v́ theo họ; la làng như vậy là phá việc
làm ăn của chúng. Cứ như vậy, bụi đỏ mù trời mù đất, những kẻ bán
kính làm ăn rất phát đạt, mỗi ngày mỗi thêm tiền của, chỉ tội cho
những người nghèo khổ, giá cả cái ǵ cũng tăng vọt, mỗi ngày kiếm
không đủ ăn th́ lấy tiền đâu mà mua kính, cho nên họ phải cắn chặt
răng, nuốt ngược nước mắt vào ḷng, trong đáy mắt ươn ướt kia có
điều ǵ đó dường như cam chịu.
Đức Phật kính yêu của chúng ta đă
nhập diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, những lời dạy minh triết của Ngài
vượt thời gian, vượt không gian để soi sáng cho chúng ta thấy rơ “
nguyên nhân của đau khổ phát sanh từ vô minh và ái dục…”. Do không
hiểu biết và tham lam quá độ nên chúng sanh hành động tạo tác gây
đau khổ cho ḿnh và người. Vậy, muốn thoát khổ, không phải chỉ hời
hợt t́m cách diệt kết quả mà phải chữa trị từ nguyên nhân!
Lời dạy của Đức Phật luôn thấm đẫm
t́nh thương, bất cứ xă hội hay thời cuộc nào nếu biết ứng dụng những
lời dạy ấy th́ sẽ đạt được nền thái hoà an lạc. T́nh thương không
phải nói suông, mà t́nh thương sẽ toả ra khi chúng ta có được sự
hiểu biết sáng suốt, hiểu biết như thực về nỗi khổ đau của ḿnh và
của đồng loại. Khi Đức Phật c̣n tại tiền, một đạo quân hùng mạnh tấn
công và muốn tiêu diệt hết ḍng họ của Ngài, Đức Phật đă khuyên họ “
đừng có giết!”. Ba lần khuyên can như vậy nhưng đạo quân kia vẫn t́m
cách tiêu diệt ḍng họ Sakya, có một số người sống sót t́m đến Đức
Phật th́ Ngài dạy những người ấy “ đừng có trả thù!”. Ôi ! nhân loại
đang quay cuồng hôm nay có mấy ai nhận chân ra được phương châm hành
động hiền lành bất bạo động như thế? Có ai chịu hiểu rằng: dù cho ta
có mạnh khoẻ dường nào rồi ta cũng chết! Dù cho tập thể mà ta đang
đứng cường bạo đến đâu rồi cũng có ngày phải lụi tàn! Và hậu quả mà
ta đă tạo chắn chắn là ta sẽ lănh, dù ta không muốn!
Biển khổ mênh mông, quay đầu thấy
bến! Đ̣ ơ……………iiiiiiiiiiiiiiiiii!
Than ôi! Thượng hưởng!
Tưởng niệm muà xuân cốc 2008
NSVD