Toại Khanh

 

HẬU DIÊU BÔNG

(Kính nhớ cụ Hoàng Cầm)

Trót tin em một lời hứa dối
Ta nửa đời đi tìm lá diêu-bông
tuổi trẻ mù sương
hư hèn nông nổi
ngày trở về
nghe biển khổ mênh mông
đời đã xoay lưng
em cũng bạc lòng
chợ đời hôm nay
ai cũng là chim sáo
ta lại bến xưa
thư em nay đã thành di cảo
ừ người xưa
giờ cũng đã sang sông
ta lại tìm ta
ngọt đắng trên dòng
lời hứa nào
sao cũng thành nắm lá
một thứ lá trong mơ
chẵng nơi nào có cả
biết tìm ở đâu
khi đó là thứ lá diêu-bông !
 

xxxxxx---xxxxxxxx

Tuổi gần bốn mươi
nửa đời rồi đó
huệ nhãn phàm phu khi mờ khi tỏ
mơ hồ riêng mình
đời toàn lá diêu-bông
chua chát ngọt bùi
như có như không
ai giữa nhân gian
chẵng một đời đi tìm nắm lá
thứ lá ngu ngơ
chẵng nơi nào có cả
buổi kết toán cuối đời
còn lại gì không
ta với người ta
tóc bạc lưng còng
nhắc lại chuyện xưa
ừ thì mình dại quá !
cả những mưu toan
cũng thành nắm lá
người đời trẻ con
giữa nhân thế du du
khuya nằm một mình
bỗng nhói một lời ru
nghe một đàng
nhớ ra một nẻo
ầu ơ…bướm vàng đậu trái mù u
ham chơi cho lắm
đời tu thêm buồn

 

 


 

 

 

 

---—Øv×–---