Toại Khanh
HỒI KÝ NĂM CHỮ
Ta ở chùa
từ bé
Sớm
yêu niềm
thu không
Khói
hương ươm
sáng tối
Rồi
có Phật
trong lòng
Kiếp
tu là
trôi giạt
Ðời
như một
bến sông
Gặp
duyên thì
ghé tạm
Duyên
tan, lại nghìn
trùng
Ta về
không người
hẹn
Ta đi
chẳng ai
chờ
Ðời
mênh mang
khói sóng
Vậy
rồi biết
làm thơ…
Ta mày
mò cổ
ngữ
Ngó
như giun
cắt rời
Học
để viết
nhật ký
Cho
riêng mình
đọc thôi
Chân
tu nên
khoái đi
Bó
chân hỏi
được gì
Trước
sau vẫn
chừng ấy
Sướng
nhất đời
chim di
Rồi
trên đường
xô giạt
Một
ngày hạnh
ngộ em
Biết
nguy, ta
niệm chú
Càng
niệm, càng
thương thêm
Ta sớm
xa tay
mẹ
Sống
như thằng
mồ côi
Giờ
gặp người …giống
mẹ
Tự
nhiên thấy
thương rồi
Em
bắt chước
người đời
Đòi
chiếc lá
diêu-bông
Như
chút quà
gặp mặt
IF NO…thì
đừng hòng !
Ta mò
sang xứ Mễ
Hái
về lá
diêu-bông
Em
nhìn qua, rồi
mắng:
Khờ
ơi, lá
xương rồng !
Ta tìm
sang Trung Quốc
Tìm
lá về
cho em
Em
xua tay,
nhăn mũi ;
Lá
trúc, đây
chẳng thèm
Ta tìm
sang Ấn Độ
Lang thang
mấy hôm
ròng
Cuối
cùng cũng
tìm thấy
Mừng
ơi, chín
cả lòng
Ngày
về, trao
chiếc lá
Em
lạnh lùng
như không:
Lá
Bồ Đề
xén ngắn
Nào
phải lá
diêu bông !
Thế
là hết
nửa đời
Công
phu hoá
công toi
Tu
kiểu này
tiếp tục
Thêm
triệu kiếp
luân hồi
Chiều
ngó nắng
hiên nhà
Bất
ngờ ta
thấy ta
Không
người, không
cả lá
Lưng
trời bóng
mây qua !
-
