KHÓC
Trong
Kinh có dạy, “sức mạnh của trẻ con là tiếng khóc, của phụ nữ là
sự giận hờn, của người tu hành là sự nhẫn nại,...”. Nhưng có một
điều lạ là xưa nay, nghe con nít khóc th́ tôi đâm ra khó chịu, c̣n
phụ nữ mà khóc lóc hay giận hờn th́ tâm tôi thật sự không thấy có ǵ
lay động, đều cho là giả tướng, cũng như khi tôi đă quyết định làm
điều chi th́ khó có ai lay chuyển được vậy, cho đến chiều nay… tôi
bị động ḷng!
Đang ngồi ở một trạm xe bus, kề bên
là một anh Tây đẹp trai, cao ráo, tôi bỗng thấy anh kéo sụp nón
xuống rồi ôm mặt nức nở, nước mắt chảy dài, thỉnh thoảng lén lau
nước mắt như không muốn người khác thấy… Khi một người đàn ông
chịu khóc rồi th́ có lẽ là chuyện động trời đă xảy ra trong
đời anh. Ăn mặc sang trọng như người của giới thượng lưu mà ngồi chờ
xe bus cùng tôi th́ nếu không bị vỡ nợ cũng là vợ bỏ. Xứ này, vợ bỏ,
tệ gấp đôi bị vỡ nợ. V́ vợ bỏ, sẽ mang theo gia tài của ḿnh, mất
hết. Mất hết, có khi vợ đem theo con cái của ḿnh, tệ thiệt! có khi
để lại, một cảnh “gà trống nuôi con”, tệ hơn nữa, lấy ǵ để nuôi
đây!
… anh ta vẫn c̣n khóc! Tôi tự nghĩ,
ḿnh cũng vỡ nợ, nợ đời nợ đạo, mà ngồi chết trân cùng anh đây.
“Nam tử Việt đại trượng phu, đầu rơi, lệ không rơi”, muốn khóc
cũng hết được. Đến một lúc nào đó, tuyến lệ lười làm việc, con người
ta bị cạn kiệt, cần đến khám bác sĩ. Nhưng người đă cạn kiệt tất cả
th́ đâu màng chi đến việc khám tuyến lệ hay sức khoẻ ǵ nữa. Tôi rất
thích ngắm biển, nhưng ở tuổi này th́ thấy ḿnh nên quên thú vui ấy
đi. Đôi khi ngắm biển, buồn buồn quay lại những đoạn phim dĩ văng,
nước mắt rơi xuống rồi đổ thừa sóng đánh nên bạc đầu.
Bỗng nhớ đến Sunakkhatta, cứ năn nỉ
Phật truyền dạy thần thông, để vượt qua cái gọi là “cầu bất đắc
th́ khổ”. Phật th́ cứ dạy rằng, “Dhammadayada na amisadayada.
Hăy thừa tự Pháp bảo, chớ thừa tự tài sản”. Thần thông cũng bị xem
là thuộc về thế gian pháp, một thứ tài sản biến hoại vô thường!
Một Sunakkhatta, suốt một đời tu tŕ
theo đạo Chó, được Phật điẻm nhăn khai quang rồi bừng khóc nức nở.
Tiếng khóc của người tỉnh ngộ nhưng chưa giác ngộ vẫn vang xa đến
tận giờ. Cả một đời, cả một đời theo đuổi một con đường, một con
đường trật lất! Tôi chợt nhớ về “Ngư Ông Và Biển Cả” của
Ernest Hemingway, vất vả vật lộn với sóng to gió lớn, với cá mập,
cuối cùng kéo cá vào bờ th́ dọc đường bị cá con rỉa sạch, chỉ c̣n
lại bộ xương!
Vất vả một đời. Cho cái không không.
Sắc tức thị không. Không tức thị
không.
Bị gạt tiền th́ đi kiếm đồng khác. Bị
gạt t́nh th́ thời gian là phương thuốc nhiệm mầu. Bị gạt tri
kiến, là mất cả một đời, rồi bất thiện nghiệp sẽ ảnh hưởng di hậu
đến nhiều kiếp sau bằng thói quen, thường cận y duyên, ảnh hưởng tà
kiến đến những người xung quanh nữa! Đường tu tập đi lệch
nguy hiểm cực kỳ. Đó là chưa kể đến những kiếp dài lăn trôi dưới địa
ngục, ác đọa… dù khóc thầm hay nức nở, nước mắt khi nào ngừng trôi!
Như người đọc đoạn kinh trên, có
duyên th́ suy gẫm về vấn đề chánh kiến - tà kiến trong tu tập.
Người vụng về th́ chỉ biết, “Oh, tuyến lệ của Sunakkhatta tốt nhỉ!”
Đâu đó trên vách, Phật mỉm chi.
Thuỵ Miên Cốc, Canada, 20/06/08 - SCK