Khúc lăn tán

nhasuvodanh
 
Tôi đang cố gắng
tuyệt vọng ơi
hăy buông tha
cơi viễn mộng ta bà
người ta nôn mửa
tiếng chim họa mi
hót lên trong đau đớn
 
Tôi nghe ai rao bán
những quả tim
những linh hồn
 để đổi lấy nồi niêu xoong chảo
 hay vài ổ bánh ḿ
cho thân xác đọa đày lây  lất sống
 
Tôi cầm đôi mắt trong tay
 không t́m thấy được người thắp lửa
 và chợt muốn đâm mù đôi mắt
để khỏi nh́n thấy
bóng tối giữa ban ngày
 
Tôi nằm ngủ
trong triêu dương
giấc mộng mị thiên đường
ảo tưởng chập chờn
thức dậy khi đêm về
lắng nghe im lặng
 
Tôi ngồi đếm những ước mơ
 ước mơ xanh
ước mơ vàng
những ước mơ lăng mạn
góp cho đời
dăm bảy niềm vui rất người
dù biết rằng tất cả cát bụi
 
Tôi hồi tưởng những tiền kiếp xa xăm
 những tiếng nổ
vọng về rúng động
không thời gian mang màu trắng nhạt
cổ nhân ôi
không hiểu nổi kiếp trần
 
Tôi tưởng tượng hành tŕnh dài luân hồi vô định
với những quả tim lăng
như xúc xắc trong một ṣng bài
để lữ khách mĩm cười vui bước
 
Tôi hiện tưởng lúc này nơi đây
hồ nước xanh
mặt trời chưa lên
niềm vui ngủ vùi chưa thức dậy
những đàn ḅ
gặm cỏ bơ ngơ chưa nhận ra nhau
sương giăng tơ
trên hàng liễu cứ măi cúi đầu
dường như cam chịu
tiếng gà
 sương
 mùi hoa ngâu
ngoài kia vẫn c̣n đêm tối
 
Tôi vẫn cười to
với lũ ngựa trâu
với bảo tố cuồng phong
ôi sá chi
những giọt đắng mỗi ngày
sá chi
những gai nhọn vây quanh
sá chi
những miếng mồi tanh tuơỉ
trên những lối đi ṃn
 
Tôi vẫn mỉm cười
Khi tuyệt vọng vây quanh
treo bài thơ của ḿnh
bằng sợi chỉ Arianne
lên cành hy vọng
để đợi người t́nh tự do
chưa hẹn gặp
tôi sẽ đợi nàng
trên vách đá thời gian.