Lan man những cơn mưa
Chơn Hữu
Chiều thu, mưa rơi nhẹ. Gió
mang hơi thu như từ đâu thổi về… từng giọt mưa nhanh dần, nhanh dần
như
muốn làm cho núi đồi mát dịu bởi cái nóng hạn hán đă lâu.
Tôi như muốn nhoà theo ḍng
mưa, ḍng thời gian, mà với tôi, h́nh như trên trần gian này chỉ có
mưa là đẹp nhất, thơ mộng nhất, đáng yêu nhất. Không hiểu cái t́nh
yêu mưa này đă có trong tôi từ bao lâu? Chắc từ lâu lắm rồi, có thể
là một thứ t́nh yêu di truyền từ tiền kiếp!
Mưa mỗi lúc mỗi lớn. Rừng cây
như nhảy múa tưng bừng. Cả núi rừng Huyền Không Sơn Thượng ch́m dưới
mưa. Những hàng thông reo vang trong gió như ngợi ca mưa. Rừng thông
dưới mưa thật đẹp; đẹp và mơn mởn sức sống như những rừng thông nơi
thành phố sương mù Đà Lạt vậy. Biết bao lần tôi lang thang trong mưa
nơi thành phố cao nguyên nhiều thông, nh́n những cây thông và rồi
cảm cái lạnh của đời ḿnh, chỉ v́ không t́m được bản thông điệp cuộc
đời nơi rừng thông tóc lá xanh xanh…
Mưa Đà Lạt thường nhẹ nhàng
gợi lên một cái ǵ bâng quơ, một nỗi buồn mơ màng với những kỷ niệm
lăng mạn. Mưa Đà Lạt không giống mưa Sài G̣n - những cơn mưa xối xả
làm bốc khói mặt đường. Những cơn mưa ào ạt như những lần xốc nỗi
của đời người. Nhớ một mùa mưa Sài G̣n mà chiều nào cũng ngồi quán
cà phê, ngắm những ḍng mưa chảy theo mặt kính, nghe hồn dâng lên
khúc ǵ vu vơ… Có buổi chiều mưa thật lớn, nước ngập tràn mặt đường
lênh láng, chợt thấy ḿnh xa lạ giữa mông mênh.
Mỗi cơn mưa đều có riêng một
vẻ đẹp, không cơn mưa nào giống cơn mưa nào cả. Mưa trên biển cũng
rất đẹp, một vẻ đẹp thật lạ lùng; những giọt mưa như làm cho cả đại
dương nở hoa và ướt át như những người con gái khóc lóc chuyện t́nh.
Chiều mưa biển Hội An, nhớ ḿnh và mấy huynh đệ cùng ngồi làm thơ;
ngắm đường chân trời trắng xoá, rồi cùng đi chung một chuyến xe cũ
kỹ xuống thăm phố cổ khi trời vẫn c̣n chưa thôi mưa… Những huynh đệ
ấy giờ mỗi người mỗi nẻo, tận Thái Lan hay Myanmar mà trên bước hành
tŕnh sẽ vẫn c̣n nhớ măi…
Có lẽ càng
yêu mưa th́ tôi càng sợ nắng! Tôi vốn sợ, rất sợ, và thường bực bội
với những cơn nắng toé lửa. Một lần, như bỏ chạy trước sự nóng bức
của những tia nắng mặt trời; nghe dự báo thời tiết ở miền Bắc có
mưa, vội vàng làm một cuộc phiêu bồng, và hôm sau, đă một ḿnh lang
thang dưới mưa trên con đường có nhiều hoa sữa, trong ḷng Hà Nội,
để được thấy ḿnh thật sung sướng. Chưa thấy đủ, tôi tự để ḷng ḿnh
đầu hàng cám dỗ; v́ sợ cám dỗ vội trôi qua; tiếp tục cuộc hành tŕnh
phiêu lưu với mưa lên vùng cao nguyên miền Bắc, nơi những vùng xa lạ
mà chưa một lần đặt chân đến. Mưa Sapa thật lạnh, mưa lất phất, lay
bay như muốn quyến rũ thi nhân với vẻ đẹp bí ẩn của đỉnh Fasipan bốn
mùa trong mây. Núi và mây luôn làm cho ḿnh thấy được điề ǵ đó
dường như rất cao cả và bí ẩn; mưa núi, thật khó để diễn tả được hết
vẻ đẹp của cảnh vật và của tâm hồn đơn độc, mưa lúc ấy dường như chỉ
để làm ướt nỗi buồn. Mưa nơi thành phố biên giới Lào Cai có lẽ là
nhàn nhă nhất; cả thành phố im vắng, không người qua lại. Chiều mưa
nơi cửa khẩu qua Trung Quốc thật ấn tượng; không gian và thời gian
khi ấy tím thẩm; từng áng mây hờ hững bay qua dăy núi trông tựa như
từng bước chân lăng đăng của Nguyễn Phi Khanh đang cợt đùa viễn mộng xa
xăm với kiếp lưu đày ngàn năm ảo hiện. Buổi chiều mưa nơi biên giới
ấy, tôi như cảm nhận trọn vẹn nỗi cô đơn, để lập tức, sau đó lên tàu
trở về Huế.
Chiều nay, đă rất lâu mới có
một cơn mưa da diết đến như thế. Ngồi nghe mưa rơi và đếm những cơn
mưa đi qua cuộc đời. Có thể không nhớ hết được những cơn mưa, như
những kỷ niệm mà mấy ai nhớ hết. Nhưng nếu có không nhớ hết th́ đă
sao, v́ cuối cùng những cơn mưa cũng tan biến vào hư vô!
Tất cả những cơn mưa đều có
nét ǵ đó thật buồn, thật thơ và thật mong manh như nỗi niềm của
thân phận. Một cái ǵ đó không thực hay chỉ b́nh thường là những cơn
mưa…?
Đêm đă khuya, ngoài kia trời
vẫn chưa thôi mưa!