|
Toại Khanh
LIÊU
TRAI
Nhà
vắng, ngủ quên… đèn để sáng Gió
lạnh, chăn rơi… khẽ giật mình Bàn
phím thư phòng thèm tay gõ Dang
dở bên bàn…mấy trang kinh
Đâu đó
mơ hồ tiếng của ai Như
có, như không… thoảng hiên ngoài Nói,
viết… cho đời thêm ngộ nhận Lời
vàng vô tự …thế mà hay !
Cổ thư
vẫn đợi người căn khí Chuyển
ngữ nối thêm những dặm dài Uống
nước trên nguồn không sợ bẩn Nước
xuống đồng bằng…ngại rửa tay !
Người
cứ ru người lời huyễn hoặc Mất
rồi văn nghĩa tự Như Lai Khánh
ngọc sẽ mang lời của ngọc Chuông
kẻng đồng thau…chỉ chói tai !
Ta
vùng thét lớn: Lời của quỷ ! Nghiệt
súc biết chi chuyện chánh tà ! Lồng
lộng gió khuya…không lời đáp Chỉ
một tiếng cười xa lắm xa
Ta lại
thẫn thờ ngó bóng ta Ngẫm
kỹ lời kia kể cũng là…. Ðời
nay biết gọi sao là chánh Mình
biết ai người, ai yêu ma !
|