Chuỗi thơ Chơn Hữu
Mây bay cuối trời
Ta lặng lẽ bước đi
Bên bờ sông cô tịch
Ḍng sông nói điều chi
Mà đá xanh trầm mặc
Ta bước nhẹ qua sông
Với hai bàn chân không
Bước trần sao ngần ngại
Ḍng nước cuộn mênh mông
Ta ra đi v́ lẽ
Thấu rơ thân phận ḿnh
Tháng ngày dài đam mê
Nỗi buồn nào không tên
Ta ra đi một lần
Hành tŕnh về xa xăm
Dù ngàn lần phải chết
Từ sâu thẳm xác thân
Ra đi hay trở về
Nơi suối nguồn cô liêu
Thở và cười rất khẽ
Mây bay cuối trời chiều.
Qua biển
Chân trần ta đi qua biển
Nghe buồn giọt nước triều vơi
Bờ dài cát nằm im tiếng
Ngỡ ngàng nh́n bóng ḿnh trôi.
Sa mạc thương đau
Có ai ngang qua sa mạc
Làm rơi mấy hạt u sầu
Có gă vô danh cúi nhặt
Đêm về nảy mộng thương đau.
Hỏi
Em có bao giờ đă thấy
Đời hắt hiu như nến buồn
Tháng năm hao gầy ngún cháy
Ảo vọng tàn tro trắng vương.
Viết những bài thơ
Viết những bài thơ lên cát
trắng
Ta trao tặng biển thêm màu xanh
Lời của sóng bên tai vội vă
Ta lặng ḿnh biển quay bước nhanh.
Viết những bài thơ lên ngày tháng
Ta vẽ thành mây trắng mông mênh
Mây phiêu dạt soi ḿnh trong sóng
Để thấy ḿnh muôn kiếp lênh đênh.
Viết những bài thơ gửi cho gió
Ta ngợi ca bầu trời trong xanh
Thơ được viết từ ḍng máu đỏ
Và đẹp như giọt lệ long lanh.
Viết những bài thơ xin giă biệt
Khi hôm nao cát bụi hoá than
Đáy biển sâu ngàn đời không
biết
Chốn chiêm bao vắng bóng cố
nhân.
Rồi một chiều mưa ta ngồi khóc
Những bài thơ trong vắt nhạt
nhoà
Thương tri kỷ đàn xưa đập vỡ
Vẳng tiếng cầm hoang mạc bao
la.
Tạ Từ
Xin tạ từ mùa thu
Xin tạ từ sương mù
Xin tạ từ phố lạ
tạ từ cuộc phiêu du.
Tạ từ giấc mộng trần
tạ từ sắc phù vân
tạ từ ḍng sông nhỏ
xin tạ từ tri ân.
mai ta về núi cũ
giữa đất trời mênh mông
tụng bài kinh gửi gió
tạ từ với hư không !