Tùy
bút by Toại Khanh
MỘT V̉NG TAY CHO THANH TẠNG
Tôi
là một người có đến 1001 lư do để không thể và không nên trở thành
một tay du lịch chuyên nghiệp, nhưng thiệt t́nh trong bụng vẫn tự
nhủ sẽ t́m dịp thăm viếng một vài nơi trước khi giũ sạch những giấc
mơ xê dịch để yên ḷng lên non t́m động hoa vàng nào đó mà đánh giấc
thiên thu. Một trong những nơi chốn mộng mơ đó chính là Machu Picchu
ở tận xứ Peru. Chỉ là một di tích đổ nát, cũ kỹ thôi, nhưng nó có
thể được coi là một Angkor hay Binh Mă Dũng ở Nam Mỹ.
Tôi biết đến địa danh này
qua một bài viết trên Internet có tựa đề 1000
Places-To-See-Before-You-Die giới thiệu những nơi chốn đáng viếng
trong một đời người phù vân. Tôi đă bàng hoàng khi ngắm qua mấy chục
tấm ảnh chụp ở Machu Picchu để lại giật ḿnh khi được biết rằng nó
sở dĩ c̣n nguyên vẹn như vậy là nhờ toạ lạc ở một vị trí cực kỳ hẻo
lánh, nằm ngoài khu vực đi lại của những người Tây Ban Nha thực dân
mấy thế kỷ trước, tránh được chuyện bị họ đào xới t́m vàng. Theo các
sử liệu, công tŕnh này được người Inca thực hiện vào khoảng năm
1450, hơn một thế kỷ trước khi thực dân Tây Ban Nha (conquistador)
t́m sang Nam Mỹ và lật tung thế giới của người Inca để moi vàng rồi
thiêu hủy gần như trọn vẹn nền văn minh rực rỡ của họ. Theo tôi, nếu
chẳng kể đến lĩnh vực minh triết, nền văn minh Inca đáng được xếp
vào vài ba chiếc nôi văn minh đáng nể nhất của trái đất xưa giờ.
Tôi dĩ nhiên chẳng có
nhiều thời gian hay kiến thức để nói nhiều về một di tích du lịch
nào hết, nhưng câu chuyện về Machu Picchu cứ khiến tôi suy nghĩ
nhiều về vài điều liên tưởng. V́ sao Machu Picchu không bị giày xéo
? Phải chăng mọi thứ trên đời đôi lúc cũng cần đến những bối cảnh
thích hợp để tự bảo toàn. Ở đây tôi muốn dùng chữ Cơi Riêng. Có phải
đó cũng là lư do ngày xưa đức Phật đă từng đề nghị các đệ tử của
Ngài đừng tung tăng trong Ma Giới, chỉ nên văng lai trong cảnh giới
Chánh Pháp. Một bước rong chơi sa đà là khó có dịp quay đầu. Xưa nay
biết bao người đă chết thảm chỉ v́ bắt chước thiên hạ nói năng kiểu
thánh hiền như cư trần bất nhiễm, hay vào địa ngục cứu người rồi th́
an ḷng lăn xả vào tục lụy ngay khi chưa kịp có đủ khả năng tự vệ.
Tôi nhớ báo chí trong nước khi nói về sự cố sập cầu ở Cần Thơ năm
ngoái , đă cho hay hai nhịp cầu khổng lồ kia bị đổ chỉ v́ giàn giáo
quá yếu không chịu nổi sức nặng hàng ngàn tấn của phần bê-tông chưa
kịp khô, chưa đủ cứng.
Từ hơn một năm nay, gần
như toàn bộ các nguồn thông tin của Trung Quốc đều đổ dồn một phía
để đánh bóng sự kiện Olympic vào tháng 8 năm 2008. Ai có thường theo
dơi CCTV9 của Trung Quốc hẳn đă thấy như vậy. Người ta đă bằng mọi
cách kích thích sự chú ư của thiên hạ bằng những quảng cáo rầm rộ và
điêu luyện. Vậy mà chỉ trong non một tuần nay, hào quang của Olympic
Bắc Kinh 2008 đă có nguy cơ bị đẩy lùi sau một loạt tin tức về những
cuộc biểu t́nh đẫm máu ở Tây Tạng, và hôm qua, làn sóng xuống đường
đă lan rộng đến Tứ Xuyên, nơi có một phần lănh thổ của Tây Tạng ngày
truớc. Tôi đă bàng hoàng khi nh́n thấy trên TV rồi Youtube trong
Internet, những h́nh ảnh đổ máu của người dân Tây Tạng trong mấy
ngày qua. Ai khổ tôi cũng thương, nhưng ở đây, c̣n có thêm một chút
t́nh đồng đạo. Dân tộc đang lâm nạn kia cũng là những người thờ Phật
như tôi.
So với những chủ nhân ông của
nền văn minh Inca ở Mỹ Châu mà tôi vừa nhắc ở trên, dân Tây Tạng có
nhiều điểm đồng dị rất đáng lưu ư. Cũng đều có một lănh thổ nằm xa
khuất cuối trời, cách ly hẳn những miền đất ồn ào nhất của hành
tinh. Cả hai đều sở hữu một nền văn hoá độc đáo và hiện nay, cả hai
đều bị thôn tính. Đó là những điểm giống nhau. C̣n về chỗ khác nhau
? Dấu vết c̣n lại của nền văn minh Inca bây giờ có lẽ chỉ là cái di
tích Machu Pichu đáng gọi là kỳ quan kia. Trong khi đó, người Tây
Tạng h́nh như có may mắn hơn một chút. Ngoài 6000 tự viện bị thiêu
hủy sau năm 1959 với hàng trăm ngàn tu sĩ bị giết chết, họ đă kịp có
một cuộc di tản đáng nể: Người thủ lănh tâm linh của họ là đức Đạt
Lai Lạt Ma vẫn c̣n đó ở xứ người với một chính phủ lưu vong và bước
chân hoằng pháp của tăng sĩ Tây Tạng cũng đă theo đời lưu lạc của họ
mà in dấu khắp mọi châu lục, thậm chí thành công hơn cả tăng ni Việt
Nam hải ngoại. Tôi nhớ đă đọc ở đâu đó một ư kiến rằng việc Trung
Cộng đánh chiếm Tây Tạng không hẳn là cái hoạ cho xứ sở này. Tôi
không dám có ư kiến trong chuyện đó, chỉ thấy rằng quốc vận của Tây
Tạng đă cho tôi nhiều bài học vô giá. Và một trong số đó chính là
cái ư tưởng mà tôi đă nêu ở phần đầu của bài viết này.
Người Tây Tạng nhờ có một vị
trí địa dư hẻo lánh, nên đă được an toàn trong một thời gian dài.
Trong khi Trung Hoa hùng mạnh là vậy mà từ ngàn xưa vẫn phải liên
tục khổ ải với các dân tộc láng giềng phía bắc. Thứ đến, với kiểu
hành tŕ khép kín của Phật giáo Tạng Truyền, đạo Phật của người Tây
Tạng tuy không phải là nguyên thủy so với thời Phật nhưng xưa giờ
vẫn không có nhiều lắm những xáo trộn biến tướng so với thời kỳ của
các ngài Atisa, Padmasambhava, Marpa, Naropa, Milarepa…. Thậm chí
đến tận hôm nay, có lưu lạc ở đâu, Phật giáo Tây Tạng gần như vẫn
giữ lại được hầu hết những nét riêng xưa giờ của ḿnh. Có thể nói đó
cũng là sự thành công đáng nể của dân tộc vong quốc này.
Tâm điểm của bài viết này chỉ
quẩn quanh một ư: Dầu có phải tiếp cận với thiên hạ để phát triển và
học hỏi, anh phải có một góc riêng để mà quay về. Bởi ăn nhờ ở đậu
trên chỗ của người khác th́ không làm sao lâu bền được. Và phương
trời riêng tư đó của anh chỉ có thể an toàn vững chắc khi chính anh
có được khả năng tự cố. Người c̣n của c̣n, người mất th́ của cũng
mất. Dân Inca hôm nay chỉ c̣n lại một di tích vật chất, thế là trang
sử vàng của nền văn minh đó chỉ c̣n chờ ngày mục ră. Ở người Tây
Tạng th́ t́nh h́nh có khác. Cái họ giữ được không chỉ là những ǵ có
thể sờ chạm. Cơi riêng của họ sâu thẳm hơn nhiều. Thậm chí nếu cả
cao nguyên Thanh Tạng có biến mất như một làn khói, th́ dấu vết của
người Tây Tạng và Phật giáo xứ này c̣n có biết bao nhiêu là những
vùng đất mênh mông để mà tiếp tục tồn tại. Đời sống, rồi cuộc tu
của mỗi cá nhân h́nh như cũng vậy: Anh phải có được một cơi riêng
thật sự là máu thịt của ḿnh, để mai này trời có sập xuống, th́ anh
vẫn cứ thanh thản tự tại. Trong hoàn cảnh nào, màu áo nào, anh vẫn
tiếp tục là một hành giả, một Bồ-tát, một Vô Vị Chân Nhân.
Chiều nay tôi vào
www.flickr.com như một thói quen trong
những khi mệt mỏi. Và thật ngẫu nhiên tôi đánh chữ Tibetan Monk để
rồi bắt gặp mấy tấm ảnh nh́n qua mà cứ nao ḷng. Một khoảng trời
xanh ngắt in đậm đỉnh núi tuyết cao ngất đâu đó thật xa và đôi ba
nhà sư Tây Tạng bên con đường ṃn chân núi đang ngồi nh́n về cuối
trời như đang chờ đợi mỏi ṃn một ngày về xa xôi của dân tộc. Họ bây
giờ mất hết rồi. Một vùng đất cao nguyên với những hồ nước trong
xanh ngàn đời, những thảo nguyên bốn mùa lộng gió, những tu viện ŕ
rầm tiếng kinh cầu, những lối ṃn chân núi vàng rực với màu vàng hoa
cải, những đoàn du mục lâu rồi không biết ǵ đến chiến chinh,…Không
c̣n ǵ nữa. Họ đă im lặng suốt nửa thế kỷ, và mấy ngày qua, niềm im
lặng đó đă tràn bờ và cái giá mà họ phải trả sao mà đắt. Máu họ đă
chảy, họ đă ngă xuống cho một lối về của quê hương. Quê hương vẫn
ngh́n trùng, và họ th́ lại phải đi xa ngay lúc này. Phải rồi, với
họ, cái chết chỉ là một cuộc đi.
Viết tới đây tôi lại nhớ đến
một đoạn phim buồn trên Youtube. Một người Tây Tạng bị bắt đứng úp
mặt vào bức tường tu viện, và cảnh sát Trung Quốc đă nổ súng. Làn
khói súng tan đi, xác người Tây Tạng ngă vật xuống, và vệt máu trên
vách tường nơi anh vừa đứng đă ngẫu nhiên đọng lại một chữ VĂN trong
Hán Ngữ, chữ Văn viết theo lối cách điệu và đă được chọn làm biểu
tượng cho Olympic Bắc Kinh 2008 !
Bài viết này như một lời nguyện
cầu, một ṿng tay hướng về cao nguyên Thanh Tạng, nơi có hàng triệu
trái tim đang có cùng một giấc mơ. Giấc mơ đó, thật lạ, h́nh như
cũng là giấc mơ của bao nhiêu người dân Việt !
Onceland, March/22/08
Toại Khanh