Toại Khanh
 

NÊN CHĂNG

Từng sát-na trôi về quá khứ
Người cầm vọng niệm đứng trông theo
Thích tử phong trần, xa thầy bạn
Tục lụy đôi khi cũng ít nhiều.

Ta trót ham chơi trò chữ nghĩa
Dẫu ngắm hoa rừng, chẳng dám yêu
Chuyện lòng dại dột đưa lên giấy
Ðời tọc mạch rồi, sao nỡ trêu !

 Chết hụt, lên bờ mừng hết lớn
Tìm người kể lại chuyện phong ba
Biết đâu giúp được người đi biển
Tứ hải xưa nay vẫn một nhà

Cũng bạn đồng tu một đạo tràng
Nghe người mắc nạn, tưởng vô can
Khá khen hành giả lòng gỗ đá
Đã luyện thành công…tim Kim Cang !

 

 


 

 

 

 

---—Øv×–---