Toại Khanh

NHẤT DẠ HIỀN

 

Hít một hơi sâu, thở thiệt dài,
Thấy hết nắng chiều với sương mai.
Thấy gã sơn tăng về núi thẳm,
Chút trăng đầu tháng rụng trên vai.

 Ta chép kinh xưa bằng cổ tự,
Thương đời bằng nỗi nhớ hôm qua.
Thảo am lủng lẳng giò lan núi,
Vun xén hôm mai với xác trà.

 Ta cũng thương người qua kỷ niệm,
Một cánh hoa tàn dưới trang kinh.
Ngó suối bây giờ yêu đò cũ,
Quay quắt đèn khuya kiếm bóng mình.

 Thấy được nhau rồi lại mất nhau,
Ô hay tay nắm được gì đâu.
Khắc chu cầu kiếm…bài học cũ,
Công án tử sinh bạc mái đầu.