NỖI BUỒN CỦA BIỂN
Chơn Hữu
Câu chuyện sau đây kể về người phụ nữ
mang tên một loài hoa sang trọng và kiều diễm, nàng tên là Cát Lan.
Tuy được sinh ra trong một gia tộc luôn được xă hội trân quư và
ngưỡng mộ, vậy mà nàng thường đối xử với mọi người quanh ḿnh rất
hoà đồng, giản dị chứ không như những kẻ quyền quư khác. Từ ngàn
xưa, con người đă phân chia ra những giai cấp khác nhau, để phân
biệt sự vinh quang cũng như sự hạ liệt của từng ḍng giống. Trong
các giai cấp, Bà-la-môn là giai cấp cao quư nhất trong bốn giai cấp
có mặt ở cuộc đời. Truyền thống ấy được ǵn giữ, chấp nhận như những
chân lư thiêng liêng do tổ tiên loài người để lại.
Cha nàng là người rất thành đạt trong
xă hội. Là một nhà kiến trúc nổi danh, ông rất tự hào về những thành
công của ḿnh; cũng như niềm tự hào về ḍng dơi cao quư và đứa con
xinh đẹp mà hết mực yêu quư. Ông thường xem nàng như một bảo vật vô
giá mà thần linh đă ban tặng cho ông. Với trí óc nhạy cảm, kiến thức
uyên bác, những bản vẽ của ông luôn được giới thượng lưu đánh giá
rất cao. Ông đă từng thiết kế, giám sát những công tŕnh xây dựng
trọng đại của hoàng cung hay của những giáo phái tôn giáo.
Từ nhỏ Cát Lan đă được hấp thụ một
nền giáo dục nghiêm túc của cha cùng các giáo sư danh tiếng, mà
người cha mời dạy riêng cho đứa con yêu của ḿnh, với những khoảng
thù lao hậu hĩ. Nàng giống cha, nhất là khuôn mặt và tính thông minh
của ḍng dơi. Mẹ nàng thật hiền, mọi việc trong nhà đều giao hết cho
bà; là người đảm đang hiền thục, biết thờ phụng tổ tiên, kính chồng
tuyệt đối, cư xử với người ăn người ở có t́nh có lí. Tục lê bấy giờ
không cho phép phụ nữ tham gia những công việc ngoài xă hội. H́nh
ảnh người phụ nữ được đề cao là phải biết thủ phân, tự xem ḿnh như
nô lệ trung thành nhất của chồng con. Nhưng vối Cát Lan th́ khác, v́
là đứa con duy nhất nên cha nàng rất cưng; ngoài những môn học căn
bản, ông c̣n dạy cho nàng viết văn và làm thơ (những môn học này phụ
nữ thường không được học!) Vốn thông minh, tâm hồn đa cảm, nàng rất
có năng khiếu văn thơ. Những bài thơ của nàng thật hay; cha nàng
thường đọc cho mọi người nghe trong những buổi tiệc được tổ chức tại
nhà nàng. Những lần như thế nàng lại được mọi người ca ngợi bởi sự
tài hoa thể hiện trong thơ của ḿnh.
Cuộc đời trong mắt nàng rất thơ
mộng. Nàng cảm thấy hạnh phúc ở xung quanh ḿnh. Càng lớn, Cát Lan
càng tươi thắm, nhuần nhị với vẻ đẹp thanh xuân của ḿnh. Trong vóc
dáng yêu kiều,diễm lệ; đôi mắt bồ câu xanh trong, hiền dịu; đôi mày
thanh mănh, cong cong như vầng trăng hạ huyền; nước da trắng ngà như
nụ ngọc lan; đôi má ửng sắc hồng đào; giọng nói trong trẻo, dịu dàng
nàng đă làm cho bao nhiêu chàng trai phải say đắm. Nhiều công tử của
nhiều gia đ́nh danh giá trong kinh thành đều ngấp nghé muốn được
thành thân cùng nàng; đă cậy nhờ mai mối đánh tiếng gần xa, hoặc
mang đồ sính lễ đến cầu hôn nhưng tất cả đều bị nàng khiêm nhượng từ
chối. Nàng thường lấy lí do “chưa muốn lấy chồng để khỏi phải rời
xa cha mẹ”, nên cha nàng cũng không nỡ ép buộc; trong thâm tâm,
ông cũng muốn “chọn mặt gửi vàng”. Cũng như bao gia tộc giàu
sang khác, những buổi tiệc trong khuôn viên nhà Cát Lan được tổ chức
đều mỗi tháng; những công tử danh gia, những vị khách quyền quư
thường hiện diện trong những buổi tiệc ấy. Cha nàng c̣n mua sẵn một
vườn xoài bát ngát để làm của hồi môn cho nàng.
Đời sống tâm linh của Cát Lan cũng
được cha nàng quan tâm rất kỹ. Quan niệm bấy giờ “đời sống không
tôn giáo, là đời sống rỗng tuếch!” Cha nàng là một tín đồ trung
thành của giáo phái thờ thần Lửa. Trong ngôi nhà rộng lớn của họ, có
một nơi được xem là thiêng liêng nhất, ấy là gian nhà thờ; trong đó
có một ngọn lửa, được chăm sóc để không bao giờ tắt. Cha nàng thường
đem nàng đến đấy vào ngày đầu và cuối tháng. Từ nhỏ, Cát Lan vốn đă
yêu thích lễ nghi, và giờ đây, nàng đă vào tuổi thành niên; niềm
hứng khởi tâm linh thực sự bắt đầu từ hôm nàng được cha truyền dạy
cho phương pháp “thể nhập vào thần Lửa”. Nhờ lắng nghe kỹ lời
dạy đạo của cha, rồi thực hành theo phương pháp ấy, nên Cát Lan dễ
dàng cảm nhận niềm hạnh phúc tâm linh như lời cha dạy. Phương pháp “thể
nhập thần Lửa” nàng nhớ rơ từng chữ một. Lời cha dạy: “Hăy
quên hết mọi chuyện, dứt bặt mọi tư tưởng, hăy chú tâm nh́n vào ngọn
lửa, rồi nhắm mắt để ngọn lửa đi vào bên trong; nếu khi nào không
c̣n thấy ngọn lửa bên trong nữa th́ mở mắt nh́n lại ngọn lửa bên
ngoài, và tiếp tục đưa ngọn lửa vào bên trong. Khi nào tâm tư hoàn
toàn yên lặng, ngọn lửa không c̣n lay động, lúc ấy ta sẽ thể nhập
với thần linh bất tử”. Tuy Cát Lan không làm được như lời của
cha, nhưng nàng rất thích thú với nhưng trạng thái cảm giác phát
sanh trong nàng, khi những lần cùng cha luyện tâm. Nàng đem những
cảm nhận tâm linh ấy nói với cha, ông mỉm cười khen ngợi, cảm thấy
hài ḷng khi biết nàng có những cảm nhận như thế. Thỉnh thoảng, Cát
Lan c̣n được cha cho theo đến dự những buổi lễ lớn ở giáo đường.
Ngôi giáo đường nằm bên bờ sông Hằng thiêng linh, cách nhà họ một
ngày đi xe ngựa. Ngôi giáo đường thật lộng lẫy. Đây là một công
tŕnh do cha nàng thiết kế, và cũng là niềm tự hào của tín đồ. Vị
giáo chủ ở đây là bậc đạo sư của cha nàng, ông đặt trọn đức tin của
ḿnh vào ngài. Cha nàng thường ca tụng về vị đạo sư của ḿnh với mọi
người “Ngài là một bậc thánh, là bậc đă nhập với thần linh bất
tử”. Những lần đến giáo đường, Cát Lan đều được tiếp kiến vị
giáo chủ cùng cha. Nàng thấy ngài rất cao cả, sự b́nh an luôn toả ra
từ ngài mỗi khi Cát Lan đảnh lễ. Giáo đường này có trên ba trăm vị
tu sĩ, tuy đông vậy nhưng không gian nơi đây thật sự yên tĩnh; mọi
người dường như không quan tâm đến thế giới bên ngoài, ai nấy đều
chuyên chú vào việc thể nhập với thần linh bất tử!
Thời gian cứ nhẹ nhàng trôi qua. Cuộc
đời Cát Lan tưởng như một con thuyền êm xuôi trong ḍng sông dịu
dàng vô tận. Những buổi tiệc được cha nàng tổ chức nhiều hơn. Cát
Lan cùng cha luôn là những khách mời danh dự trong các buổi tiệc ở
những gia đ́nh danh giá khác. Nàng luôn được vây quanh bởi những
chàng trai trẻ trung, đẹp đẽ. Thế giới của tiệc tùng luôn hào nhoáng
và sang trọng. Cát Lan thường đến những buổi tiệc với những trang
phục lộng lẫy và tinh tế; sắc đẹp và sự duyên dáng ở nàng luôn bừng
toả, làm cho mỹ nhân thiên hạ phải lu mờ đi. Nhiều chàng trai tặng
nàng những bảo vật quư giá, nàng nhận, tỏ ḷng biết ơn trong thái độ
chừng mực, vừa phải. Các chàng thi nhau kể cho nàng nghe những câu
chuyện lạ mà họ biết. Nàng lắng nghe và tỏ vẻ thán phục sự hiểu biết
của họ, càng làm cho bao chàng phải mê mệt.
Một hôm dự tiệc ở nhà quan đại thần,
Cát Lan nghe được một tin quan trọng; tin ấy đang làm cho mọi người
bàn tán khắp nơi! Người ta kể cho nhau nghe chuyện một vị Phật vừa
xuất hiện. Giáo pháp của vị Phật ấy đă phủ nhận truyền thống phân
biệt giai cấp; phủ nhận luôn cả sự toàn năng toàn thiện của đấng
sáng tạo chủ Phạm Thiên mà từ ngàn xưa nhân loại đă tôn thờ! Quan
đại thần c̣n xác nhận: Đức vua đang trị v́ cũng đă quy y theo vị
Phật ấy cùng với rất nhiều thân nhân và tuỳ tùng của ḿnh! Cát Lan
phấn khích khi nghe mọi người kể về Đức Phật. Nàng hỏi thật nhiều về
Đức Phật; nàng tưởng tượng một ngày nào đó sẽ được gặp Đức Phật, có
lẽ lúc ấy nàng rất sung sướng, v́ mới nghe qua lời kể của mọi người
mà nàng đă nh́n thấy được sự vĩ đại ở đức Phật. Nàng cảm nhận điều
bấy lâu đang dằn vặt trong ḷng, nay đă được đức Phật tháo bỏ.
Trong khoảng thời gian rất ngắn,
những sự việc động trời ập đến đă làm cho ông kiến trúc sư hoàn toàn
suy sụp. Ông đang chuẩn bị hôn lễ của Cát Lan làm sao cho thật long
trọng, để mở mặt mở mày với dư luận. Người được ông chọn làm rể là
công tử con quan đại thần. Vị công tử này là người xứng đáng nhất để
sánh duyên cùng Cát Lan. Ngoài văn vơ song toàn, chàng c̣n có nhiều
triển vọng kế thừa chức vụ của cha ḿnh, khi ông ấy về hưu. Mọi việc
đang tiến hành thuận tiện th́ ông nhận được một tin làm chấn động cả
kinh thành: vị giáo chủ đạo sư vĩ đại của ông đă giải tán tín đồ, và
cùng với những môn đệ của ḿnh quy y theo Đức Phật! Ông tức tốc cho
đánh xe ra giáo đường để xác minh. Những h́nh ảnh mà ông tận mắt
nh́n thấy thật không thể tin nổi. Ngôi giáo đường hoành tráng với
hơn ba trăm tu sĩ trước đây, giờ vắng tanh;những bím tóc nằm la liệt
bên bờ sông chứng tỏ đă có một cuộc xuất gia tập thể. Ông bàng hoàng
đến nổi dựng cả tóc gáy, tất cả những điều thiêng liêng trong ông
dường như đang hấp hối; nghẹn ngào, ông vội ra xe như muốn trốn chạy
một cơn ác mộng. Trên đường quay về, ông không hề nói một lời, làm
cho mấy gă tuỳ tùng lo sợ. Khi chiếc xe song mă chạy qua chiếc cổng
vào nhà, ông nh́n thấy bà vợ hớt hải chạy ra; linh tính báo cho ông
có việc ǵ chẳng lành (v́ vợ ông không bao giờ ra khỏi cửa để đón
ông với vẻ khác thường như thế). Bà quỳ xuống chân ông, tất cả người
hầu đều quỳ xuống theo sau lưng bà. Ông trấn tỉnh bảo:
- Có ǵ hăy vào trong rồi nói.
- Thưa vâng!
Bà đáp lại, rồi theo ông vào trong
nhà. Bà quỳ mọp dưới chân ông khi ông ngồi vào ghế. Với giọng nghẹn
ngào, bà tức tưởi:
- Thưa phu quân, thiếp thật đáng tội
chết. Thiếp đă không ǵn giữ được thanh danh của gia tộc, đă để đứa
con gái yêu của chúng ta bỏ đi mất.
- Bà vừa nói cái ǵ? Ông đứng bật dậy
hỏi.
- Thưa phu quân, xin người hăy b́nh
tĩnh, khi phu quân đọc xong lá thư này, người sẽ hiểu.
Nói xong, bà cung kính dâng lên ông
một bức thư. Tay ông run run vội vàng mở bức thư, nét chữ c̣n mới và
rơ ràng là của Cát Lan.
Cha mẹ yêu kính của con!
Khi cha mẹ đọc những chữ này th́
con đă đi thật xa. Con biết cuộc ra đi của ḿnh sẽ làm cho cha mẹ
đau khổ và lo lắng. Ngàn vạn lần con thật bất hiếu, kính xin cha mẹ
tha thứ cho con. Cha ơi, không biết mai này con sẽ sống ra sao khi
sống thiếu vắng t́nh thương của cha; từ trước đến nay con luôn được
cha chiều chuộng; và từ nay, con sẽ không c̣n gần bên cha để được
cha thương yêu đùm bọc, dạy bảo và dỗ dành nữa rồi. Nhưng con biết
đó là do con tự ḿnh chọn lấy, th́ phải cố chịu thôi, phải không cha
?
Kính lạy cha mẹ! Xin cha mẹ
cho con đôi lời để giải thích,
để cha mẹ hiểu và thông cảm cho đứa con bé dại của
ḿnh. Là con gái th́ phải lấy chồng, sinh con, đó là định luật tất
yếu của đời sống. Nhưng con muốn hạnh phúc của đời ḿnh, do chính
ḿnh lựa chọn. Lần này con ra đi với người mà con yêu thương. Chúng
con đă quyết định xây tổ ấm với nhau bằng t́nh yêu thật sự. Nếu
người con yêu không phải là một kẻ ở giai cấp nô lệ th́ con đâu phải
mất công bỏ trốn, v́ con biết cha luôn thương yêu và chiều chuộng
theo ư của con. Oái ăm thay, truyền thống của ḍng dơi ta sẽ không
bao giờ cho phép lấy một người nô lệ làm tỳ thiếp chứ đừng nói ǵ là
được phép làm chồng. Người cùng xây dựng hạnh phúc đôi lứa với con
lần này chính là Nô Thăng, kẻ nô lệ chuyên chăm sóc đàn ngựa cho ta.
Chúng con đă chơi thân với nhau từ bé và chúng con đă thật ḷng yêu
nhau. Đă bao lần con khước từ lời cầu hôn v́ con không muốn lấy ai
khác ngoài chàng, và trong thâm tâm con cũng không muốn phải rời xa
cha mẹ. Lần này thấy cha mẹ cương quyết gả con cho con trai quan đại
thần, nên chúng con mới quyết định bỏ trốn. Con rất đau ḷng khi
phải rời xa cha mẹ. Hy vọng thời gian rồi sẽ xoa dịu nỗi đau chia ly
này. Và một ngày nào đó chúng con sẽ trở về để được sống trong t́nh
thương yêu của cha mẹ.
Con xin đấng chí tôn luôn gia hộ
cho cha mẹ nguồn b́nh an và sự trường thọ.
Đứa con bất hiếu của
cha mẹ
Cát
Lan
Đọc xong lá thư của con gái, ông kiến
trúc sư thấy ḿnh đang khóc. Cuộc đời ông chưa bao giờ phải rơi lệ
trước một hoàn cảnh nào, vậy mà…Nhưng niềm kiêu hănh ḍng dơi trong
ông bùng lên, đă làm ông thấy ḿnh bị xúc phạm. Ông lẩm bẩm:
- Ôi! Con yêu! Sao con khờ dại quá
vậy?
Suốt quăng thời gian tiếp theo, ông
giao tất cả công việc nhà cho người vợ. Từ ngày Cát Lan bỏ đi, không
ai c̣n nghe ông nói một lời nào nữa. Ông vào gian nhà thờ và nhập
thất luôn ở đó.
Nói về nàng Cát Lan xinh đẹp, lúc này
nàng đang sống với người yêu của ḿnh ở một vùng biên địa vắng vẻ.
Cư dân vùng ấy thưa thớt và nghèo nàn, họ tiếp đón hai vợ chồng nàng
thật thân t́nh. Thường th́ những người nghèo khó hay quan tâm giúp
đỡ những kẻ có hoàn cảnh giống ḿnh. Họ giúp hai người dựng một mái
nhà, đúng hơn là một túp lều gần bên ḍng suối đá. Với bản tính yêu
thiên nhiên và dễ hoà đồng nên Cát Lan thấy nơi đây rất đẹp và không
đến nỗi tệ như trong ư nghĩ. Những ngày đầu sống xa gia đ́nh nàng
thường thổn thức với nổi nhớ cha mẹ. Nàng thường nằm mơ thấy cha đi
t́m ḿnh, ông phờ phạc và không c̣n vẻ phong độ như xưa; những lần
nằm mơ như vậy nàng thương bật khóc trong giấc ngủ. Nàng hay ôn lại
mảng đời cũ- những ngày sống hạnh phúc với cha mẹ. Có những công
việc mà trước đây chẳng bao giờ nàng phải nghĩ đến, có khi c̣n tưởng
là kinh khủng ghê gớm, giờ đây bổng nhiên trở thành b́nh thường để
hợp với quy luật tự nhiên của đời sống. Một số thói quen cũ bắt đầu
chết đi và một số thói quen mới đang h́nh thành. Người chồng đối xử
với nàng rất tốt, gă xem nàng như báu vật của đời ḿnh. Gă không bao
giờ để nàng làm bất cứ công việc nặng nhọc nào. Với tính cách cần
mẫn sẵn có của một kẻ nô lệ, gă cáng đáng tất cả công việc mưu sinh.
Gă làm đủ thứ, từ săn bắn, trồng trọt cho đến làm thuê, cuốc mướn,
thành thử đời sống của họ cũng không đến nỗi túng thiếu lắm. Những
lúc người chồng ra ngoài làm việc, nàng ỏ nhà dọn dẹp nhà cửa, nấu
nướng cơm nước. Để đỡ trống trải Cát Lan thường chơi với lũ nhỏ hàng
xóm, nàng dạy cho các em một số môn học. Lần hồi những cư dân quanh
vùng đều đem con cái của họ đến gửi cho nàng dạy, khi họ phát hiện
ra nàng là người trí thức. Một buổi sáng, nàng đang dạy lũ học tṛ
nhỏ của ḿnh viết chữ, chợt bên ngoài xuất hiện một vị khất sĩ;
người quấn tấm y vàng, đầu không để tóc và đi chân không. Vị tu sĩ
kia làm nàng thấy ṭ ṃ. Trước đây khi c̣n ở với cha mẹ, Cát Lan
thường gặp rất nhiều vị khất sĩ của nhiều giáo phái khác nhau. Nhưng
vị tu sĩ này nàng thấy sao nghiêm trang và thanh khiết quá. Đôi mắt
người thu thúc nh́n xuống, từ dáng ôm b́nh bát đến khuôn mặt, toả ra
vẻ an lạc khác thường. Cát Lan vội xuống bếp, đem bát cơm nếp và số
trái cây mà hồi sáng cha mẹ của một số học tṛ mới biếu, ra đặt vào
b́nh bát của người.
- Bạch tôn giả, xin ngài hăy hoan hỷ
cho con hỏi vài điều – Nàng lễ độ thưa sau khi đă cúng dường vật
thực.
- Xin thí chủ cứ hỏi. Vị tu sĩ trả
lời hiền hoà.
- Bạch tôn giả, chẳng hay người tu
theo giáo phái nào?
- Bần tăng xuất gia dưới sự hướng dẫn
của Đức Phật.
Nghe nhắc đến Đức Phật, ḷng của Cát
Lan bỗng thấy phấn khích, nàng hỏi tiếp:
- Bạch tôn giả, con nghe nói Đức Phật
phủ nhận sự toàn năng toàn thiện của đấng sáng tạo chủ -Phạm Thiên-
và ngài phủ nhận cả truyền thống phân biệt giai cấp?
- Đúng vậy! Nếu có một Đấng chí tôn
toàn năng toàn thiện th́ làm sao trên cuộc đời c̣n có những số phận
tối tăm, thống khổ… Đức Phật dạy rằng tất cả sự dị biệt, vui hay khổ
của con người trên cuộc đời đều do mỗi cá nhân tự chịu trách nhiệm;
chính những hành động tạo tác của ta sẽ cho kết quả hạnh phúc hay
đau khổ.
- Bạch tôn giả, c̣n sự khác nhau của
những giai cấp?
- Không có sự khác nhau giữa con
người, máu ai cũng đều đỏ, nước mắt ai cũng đều mặn th́ làm sao có
những giai cấp cao cả khi mới sanh, cũng như hạng người thấp kém,
hèn hạ lúc mở mắt chào đời!
- Lành thay những lời dạy của tôn
giả, con thật sự được cởi mở.
Cát Lan quỳ xuống đảnh lễ vị tu sĩ.
Nhà sư như thấu hiểu tâm tư của nàng, người ôn tồn nói:
- Trước đây bần tăng là người trong
giai cấp hạ liệt, làm nghề gánh phân, mọi người không ai dám đến gần
v́ sợ bị ô nhiễm. Từ khi gặp Đức Phật, ngài cho bần tăng xuất gia;
và chính Đức Phật cũng như những đồng đạo của bần tăng, đa phần đều
xuất thân từ giai cấp vua chúa, quư tộc... nhưng không xảy ra bất cứ
một sự phân biệt nào! Mong những lời vừa rồi sẽ đem lợi ích đến cho
thí chủ, chúc thí chủ an vui với sự cúng dường này.
Nàng quỳ cho đến khi vị tu sĩ khuất
hẳn. Bấy lâu nay nàng mang nặng nỗi mặc cảm của chồng, nhưng những
lời nàng vừa được nghe từ một vị tu sĩ Phật giáo đă làm cho hai vợ
chồng hạnh phúc thêm.
Nàng sinh một bé trai vào năm thứ
hai. Đứa con đầu ḷng thật kháu khỉnh, bà con láng giềng đến chúc
mừng rộn rịp. Đến năm thứ ba nàng sanh tiếp một bé trai nữa. Chồng
nàng vui mừng khôn tả, gă cố gắng làm việc để nuôi dưỡng ba mẹ con
nàng. Mấy tháng gần đây, chồng nàng kiếm tiền khá dễ so với thời
gian trước; gă t́m được một sườn núi mọc rất nhiều nấm linh chi, thứ
nấm ấy người dưới kinh thành rất chuộng nên cuộc sống của họ cũng
tương đối dễ dàng.
Dường như cuộc sống không bao giờ
bằng phẳng, những nổi bất hạnh vô t́nh ập đến bất ngờ.
Đă hai hôm rồi mà chồng nàng chưa về.
Thường ngày th́ gă lên núi buổi sáng, tối đă có mặt với nàng. Từ khi
hai người sống chung với nhau, gă chưa bao giờ vắng nhà một cách vô
cớ. Suốt đêm nàng không ngủ để chờ gă. Linh tính như có chuyện ǵ
không hay xảy ra. Buổi sáng nàng chạy qua nhà bên cạnh, nhờ họ lên
núi xem thử. Cả ngày hôm đó, ḷng Cát Lan nóng như lửa, nàng cứ chạy
ra, chạy vào xem chồng nàng đă về chưa. Khi trời tối, nàng đang cho
đứa con lớn ăn chợt nghe tiếng lao xao trước ngơ. Nàng vội chạy ra,
bên ngoài, mấy người đàn ông khiêng một cái cáng tiến vào. Dưới ánh
đuốc của họ, Cát Lan thấy người chồng của nàng nằm bất động. Nàng
lặng người khi người ta đặt cáng xuống giữa nhà. Một người đàn ông
quay qua nàng:
- Anh ta bị rắn độc cắn. Khi chúng
tôi t́m thấy thi thể th́ anh ấy đă chết rồi, có lẽ từ hôm qua!
Không ḱm được tiếng kêu thảng thốt,
nàng cúi xuống ôm xác chồng oà khóc. Tại sao, tại sao!? Nàng ngơ
ngác không hiểu: Tại sao cuộc sống và hạnh phúc lại khắc nghiệt với
nàng đến như vậy? Nàng khóc thật nhiều. Nước mắt nàng không hiểu từ
đâu mà nhiều đến thế. Nàng chỉ biết ngồi khóc nức nở suốt đêm. Mấy
phụ nữ hàng xóm chăm sóc hai đứa trẻ và an ủi nàng. Người ta hoả tán
chồng nàng ngay ngày hôm sau.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, Cát Lan
nếm phải sự khổ đau mất mát lớn như vậy. Sự thương tâm của nàng
không có ai có thể chia sẻ được. Nàng yêu chồng bằng t́nh yêu đầu
đời, đă gạt bỏ tất cả những định kiến hà khắc của xă hội, hy sinh cả
t́nh cảm của gia đ́nh. Thật ra,từ nơi lư trí, nàng biết và muốn
chứng tỏ cho chính ḿnh rằng hạnh phúc chỉ do ḿnh quyết định, vậy
mà...! Giờ đây, nàng ư thức trọn vẹn về sự chết. Nơi biên địa heo
hút này chẳng c̣n lư do ǵ để nàng phải ở lại. Phải rồi, ḿnh phải
trở về nhà cha mẹ, đây không phải là nơi của ḿnh. “Ḿnh c̣n hai đứa
con nhỏ, chính chúng sẽ là niềm hạnh phúc của đời ḿnh, cha mẹ chắc
nhớ ḿnh lắm”, nàng nghĩ thế. Cát Lan từ giă những người hàng xóm
nghèo khó mà bấy lâu họ xem nhau như những người đồng cảnh ngộ. Nàng
tặng lại tất cả tài sản mà mấy năm qua hai vợ chồng nàng đă dành dụm
được. Mọi người đều tỏ vẻ lưu luyến, họ tiễn nàng một đoạn đường khá
xa với những t́nh cảm chân thành.
Rời vùng biên địa hoang vu, nàng ẳm
đứa nhỏ trong ḷng và cơng đứa lớn trên lưng. Hướng về kinh thành,
nàng lần hồi cất bước. Cát Lan cứ mải miết đi như vậy đă được mấy
hôm; ngày đi, đêm ngủ lại ở một cội cây to lớn hoặc một hang đá ven
đường. Sống trong cảnh nghèo khó mấy năm vừa qua đă dạy cho nàng sự
chịu đựng dẻo dai và dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh khốn khó. Trưa
hôm ấy nàng đến được ḍng sông quen cũ, nơi đây là ranh giới của
kinh thành, chỉ cần qua bên kia bờ là nàng có thể dễ dàng thuê được
xe ngựa. Nàng phấn khởi hẳn lên. Sự mỏi mệt của cuộc hành tŕnh
dường như tan biến khi nàng nghĩ sắp hội ngộ với cha mẹ. Nàng để đứa
bé lớn ở bên này bờ, c̣n nàng thận trọng ẳm đứa nhỏ lội qua bên kia.
Khúc sông này khá cạn, Cát Lan lội qua không đến nỗi khó lắm. Nàng
đặt đứa bé dưới một gốc cây rồi quay trở lại để đem đứa lớn qua. Khi
đang ở giữa ḍng nước, nàng chợt linh cảm chuyện ǵ đó, quay nh́n
lại, nàng trông thấy một con ác điểu to lớn từ trên cao sà xuống cắp
đứa nhỏ đang nằm dưới gốc cây. Cát Lan kinh hoàng la lớn. Bản năng
của người mẹ trỗi lên, nàng quay người như lao trên nước, chạy theo
ác điểu, nàng gào to và xua tay lia lịa. Ôi! Thật đáng thương, chim
đói đă tha mồi bay đi mất. Nàng chạy theo hướng chim mất hút, kêu
gào thê thảm; chợt nàng khựng lại, nàng quay phắt lại, sực nhớ đứa
nhỏ bên kia…
Thằng bé đứng bên kia bờ, thấy mẹ vẫy
tay gọi to, tưởng rằng mẹ gọi nên bước xuống ḍng nước. Nàng lặng
người khi chứng kiến cảnh ḍng nước cuốn con đi! Nàng điên cuồng
chạy theo, khoảng cách quá xa, nên khi nàng tới nơi th́ đứa bé đă
mất tăm trong ḍng nước. Nước mắt đầm đ́a, Cát Lan cứ chạy theo ḍng
nước mà gọi con… Chạy được một hồi lâu, chợt nhớ đến đứa nhỏ, nàng
lại quay người chạy về hướng chim cắp con nàng đi. Nàng gào to trong
gió: trả con lại cho tôi, trả con lại cho tôi! Cát Lan cứ chạy xuôi
chạy ngược như thế không biết đă bao nhiêu ṿng, nỗi tuyệt vọng dâng
lên tột cùng; đến khi không c̣n chịu đựng nỗi nữa, nàng lảo đảo ngă
xuống, ngất lịm…
Cát Lan tỉnh lại khi trời sắp sáng,
xung quanh tối om, nghe thần xác đau đớn ră rời. Nàng nhớ lại cảnh
mất hai đứa con thơ, nước mắt lại trào ra… Giữa quạnh vắng mênh
mông, nàng tức tưởi khóc. Ôi định phận, ta đă làm ǵ mà phải chịu
bất hạnh như thế này! Nàng nhớ lại cái chết của người chồng, nhớ hai
con mà nàng đă rứt ruột sanh ra; nỗi bi phẫn trào dâng và nàng lại
ngất đi! Những tia nắng chói chang làm nàng tỉnh lại. Nàng nhớ lại
mọi chuyện, giờ trong nàng không c̣n nước mắt để khóc nữa. Nàng biết
ḿnh đă mất đi tất cả, mất luôn cả ư chí lẫn khát vọng cháy bỏng
trong tâm hồn mà trước đây nàng từng ôm ấp đi vào đời sống. Trong
nỗi tuyệt vọng không cùng ấy chợt thấp thoáng h́nh ảnh cha mẹ lại
hiện ra. Phải, nàng c̣n cha mẹ thân yêu! T́nh yêu của song than đối
với nàng như vầng nhật nguyệt. Hai người sẽ là nơi nương tựa cuối
cùng của nàng! Nghĩ như thế, Cát Lan gom lại phần sức lực cuối cùng,
lảo đảo đứng lên, cố đi về hướng kinh thành. Nàng gắng gượng tiếp
tục cuộc hành tŕnh với nỗi buồn trống trải quạnh hiu xâm chiếm tâm
hồn… Nỗi cô đơn to lớn khủng khiếp bất thần ập xuống cuộc đời nàng.
Một cảm giác bơ vơ lạc lơng giữa cuộc đời rộng lớn vô biên. Thời
gian trôi qua thật chậm. Cuối cùng th́ Cát Lan cũng bước chân lên
con đường lớn, chỉ c̣n vài dặm nữa là nàng sẽ về đến nhà. Trên đoạn
đường ấy, nàng chợt gặp một người thanh niên, anh ta nhận ra nàng từ
cái nh́n đầu tiên:
- Thưa tiểu thư! May quá, tôi đang
trên đường đi t́m tiểu thư th́ gặp tiểu thư ở đây. Tiểu thư không
nhận ra tôi sao! Tôi là người đánh xe của ông chủ đây!
Người thanh niên nói một hơi.
Cát Lan nh́n gă, nàng gật đầu, bảo:
- Hăy đưa tôi về gặp cha mẹ tôi.
- Thưa tiểu thư, xin cô hăy b́nh
tĩnh! Đêm trước, không hiểu v́ lư do ǵ mà cả nhà cô bị lửa thiêu
rụi; cha mẹ tiểu thư và mọi người bên trong đều chết hết. Tôi may
mắn đi t́m con ngựa lạc nên mới thoát chết. Tôi đang trên đường đi
t́m tiểu thư để báo tin th́ gặp tiểu thư ở đây – Gă chỉ tay về phía
trước – Đám khói đang bốc lên là dấu vết cuối cùng của trận hoả hoạn
ấy.
Gă quay qua nh́n Cát Lan th́ nàng đă
ngă xuống, bất tỉnh.
Khi người thanh niên d́u nàng về đến
nhà, Cát Lan không c̣n nhận ra ǵ nữa. Nguyên một gia trang rộng lớn
chỉ c̣n ngổn ngang tro bụi! “Cha mẹ ơi!” Nàng gọi to và chạy vào đám
tro tàn. Cát Lan vùng vẫy dữ dội khi một số người cố giữ lại. Ai
cũng xúc động trước nỗi bất hạnh của nàng. Cát Lan ngất đi và tỉnh
lại nhiều lần. Lần cuối cùng, tỉnh lại, nàng không c̣n dẫy dụa nữa,
chậm răi đứng lên, mặt trắng bệch, đôi mắt không c̣n chút thần sắc
nào… Nàng đă hoá thành điên dại!
ÔI! Số phận của nàng thật thương tâm.
Từ một tiểu thư khuê các, với vóc dáng trang nhă vào bậc nhất trong
kinh thành Vệ Xá; vậy mà giờ đây nàng tàn tạ đến đỗi, ai thấy cũng
phải rơi lệ xót thương cho một số phận bi khốn, nghiệt ngă. Cát Lan
lê lất khắp đầu đường xó chợ, mỗi bước chân của nàng như mang theo
nỗi buồn nặng trĩu của sự bất hạnh thân phận. Gặp ai nàng cũng hỏi
có thấy cha mẹ hay chồng của ḿnh không; đôi khi nàng nắm áo người
t́nh cờ gặp và nằng nặc đ̣i trả con lại cho ḿnh! Ngày qua ngày như
thế, nàng lang thang khắp nơi. Đôi mắt ngọc của nàng bây giờ như bị
vây phủ một lớp sương mù của tuyệt vọng và đau đớn. Cái nh́n của Cát
Lan giờ đây luôn xa vắng, như đang ch́m vào một kư ức sâu thẳm. Trên
từng lọn tóc rũ rượi kia, trên từng ngón tay lem luốc ấy, cả trên
từng bước chân run rẩy, như cũng bật lên niềm đau xót của tâm tư!
Hôm kia, cơn điên lại trỗi lên, nàng
chạy theo một chiếc kiệu sang trọng và không ngớt gọi cha. Những
người hầu quanh kiệu cố xua đuổi nàng. Bỗng nhiên chiếc kiệu dừng
lại, một người trong chiếc kiệu bước ra nh́n nàng lẩm bẩm:
- Tội nghiệp! Thật tội nghiệp cho
con!
Người đàn ông trong kiệu ấy đă nhận
ra nàng, tuy nàng giờ đây đă thật khác hẳn. Ông ta chính là vị quan
đại thần năm xưa. Nếu không có cuộc bỏ trốn của nàng th́ ông đă là
cha chồng của nàng. Bây giờ ông đă về hưu, thời gian c̣n lại của
cuộc đời, ông dành hết cho việc thực hành giáo pháp. Câu chuyện ông
bỏ đạo thờ thần Lửa đă từng gây xôn xao dư luận trong khắp kinh
thành.
Một hôm, ông ṭ ṃ tháp tùng nhà vua
đến viếng Đức Phật, nghe Đức Phật thuyết pháp; và đă cảm nhận được
những lời dạy minh triết của Ngài, ông xin quy y Tam Bảo và trở
thành một thiện nam cư sĩ. Hôm nay, ông vừa viếng Đức Phật ở Đại Lâm
về th́ gặp Cát Lan như cảnh ngộ ở trên. Mùa mưa năm nay cả thành
Xá-vệ đều hân hạnh khi được đức Phật chọn để nhập hạ thứ năm của
ngài.
Sau khi hỏi rơ sự t́nh về Cát Lan, vị
quan đại thần cũng đau lây nỗi đau của nàng, ông không biết phải làm
sao, chợt một ư nghĩ loé lên trong tâm tư đang rung động của ông.
Cho người đưa Cát Lan lên kiệu, ông tức tốc quay lại Đại Lâm.
Đến ranh giới tịnh xá, đoàn người
lặng lẽ tiến vào. Khu rừng yên lặng trong nguồn thanh tịnh bao la.
Cát Lan được đưa vào nơi có Đức Phật và chư Tăng đang ngồi. Dường
như không khí trong lành và năng lực từ bi vô lượng nơi đây đă đưa
Cát Lan trở về với thế giới hiện hữu! Đức Phật ngồi giữa chư Tăng,
ánh hào quang từ Ngài toả ra rạng rỡ. Bỗng nhiên, Cát Lan quỳ xuống
đảnh lễ và bật khóc nức nở:
- Bạch Đức Thế Tôn! Con thật sự đau
khổ quá.
Nàng chỉ nói được vậy rồi ôm mặt
khóc.
Để cho nàng khóc một hồi, Đức Phật
cất lên tiếng nói hiền dịu. Thời gian như dừng lại. Không gian như
suy tư. Gió như ngừng thổi. Lá rừng như im lặng lắng nghe:
- Này con, đă lâu rồi,con đau khổ
v́ cái chết của một người cha, người mẹ, ngựi con, người chồng,
người anh, người chị… Trên con đường dài, mỗi khi đau khổ là con
khóc, khóc măi như vậy trong cuộc hành tŕnh xa xôi. Nước mắt của
con đă rơi c̣n nhiều hơn nước trong bốn biển.
Đă lâu rồi, máu của con đă đổ khi
bị chặt đầu, trong những kiếp sống dưới những h́nh thức như trâu,
ḅ, cừu, dê…
Đă lâu rồi, con đă bị cầm tù v́
trộm cắp, cướp giật hay dâm loàn và đă bị hành quyết. Trong cuộc
hành tŕnh xa xôi, máu con đă đổ ra c̣n nhiều hơn nước của bốn biển.
Và như vậy, cũng đă lâu rồi, con
phải chịu đựng biết bao là đau khổ, biết bao là bứt rứt dày ṿ, biết
bao là vận xấu; và, xương cốt của những sinh mạng ấy đă choán đầy
biết bao nhiêu nghĩa địa…! Đă lâu lắm rồi, đă quá lâu, quá đủ để bây
giờ con ngoảnh mặt, quay lưng, t́m một con đường khác để lánh xa tất
cả.
Thời gian, phải chăng luôn là sự kết
hợp của những yếu tố tâm lư? Khi những trạng thái đau khổ có mặt th́
thời gian trôi qua như bất tận. Ngược lại, khi đang sống trong hạnh
phúc, thời gian vút qua như bóng mây bay.
Bốn mùa luân phiên tiếp nối, hoa sala
đă mấy lần nở rộ, cây bồ-đề đă bao lần thay lá. Thấm thoát mà
Tỳ-khưu-ni Cát Lan đă được bảy hạ. Trong bảy năm qua, Cát Lan sống
trong niềm an lành và hạnh phúc của chánh Pháp. Từ lúc được Đức Phật
cho phép xuất gia, trở thành tỳ-khưu-ni; ni sư luôn tinh tấn thực
hành những lời dạy của đức Phật và các bậc trưởng lăo. Ni sư luôn
được những vị đồng phạm hạnh yêu mến bởi đức tính khiêm nhu và tinh
tấn của ḿnh.
Lần đầu tiên trong lịch sử loài
người, hàng phụ nữ được nâng cao giá trị phẩm cách, qua việc đức
Phật cho phép thành lập Ni chúng. Trong hàng xuất gia phạm hạnh đă
có rất nhiều vị Tỳ-khưu-ni chứng đắc quả A-la-hán. Là một người
trước đây gặp quá nhiều đau khổ, hơn ai hết, Cát Lan biết ḿnh phải
học hỏi giáo pháp thật nhiều, phải nỗ lực thực hành để có thể chứng
ngộ quả vị cao thượng. Hằng ngày, ni sư đi khất thực vào buổi sáng,
sau đó về tịnh xá độ ngọ, thời gian c̣n lại trong ngày bà dành hết
cho việc hành thiền. Thỉnh thoảng bà được vị ni trưởng chỉ định
thuyết pháp cho thiện tín. Bằng lối nói nhỏ nhẹ, rơ ràng, bằng cách
diễn đạt thông minh, mạch lạc các vấn đề nên thiện tín quanh vùng
đều đem ḷng quư kính ni sư.
Tỳ-khưu-ni Cát Lan cũng tiến rất
nhamh trong thiền định. Tâm của ni sư giờ đây dễ dàng an trú vào đề
mục mỗi khi bà nhập định. Đức Phật thường chỉ dạy cho đệ tử cả hai
loại thiền: Định và Tuệ. Thiền định khá quen thuộc với Cát Lan trước
đây, lúc c̣n ở nhà, nàng đă từng được cha dạy cho phương pháp “thể
nhập thần Lửa”, giờ đây, nàng hiểu rơ vấn đề hơn. Đức Phật dạy rơ
bốn mươi đề mục trong thiền định. Cốt tuỷ của thiền định là gom tâm
lại một nơi, chú tâm vào một đối tượng, không để tâm lang bang; nhờ
không để tâm vọng động nên làm vắng lặng những phiền năo; khi tâm
được an tịnh vững chắc dẫn đến chứng đắc các tầng thiền hữu sắc và
vô sắc. Sự an lạc của thiền định có khả năng tiêu trừ mỏi mệt và đem
lại hạnh phúc trong hiện tại. Tuy có những ích lợi to lớn như thế
nhưng thiền định vẫn c̣n giới hạn trong tam giới. Người chứng đắc
những bậc thiền định cao vẫn c̣n luân hồi trong sinh tử.các tôn giáo
bấy giờ có rất nhiều phái tu tập thiền định, họ quan niệm chứng đắc
thiền định sẽ trở thành bất tử. Ấy là điều sai lầm của ngoại đạo
màĐứcPhậthường nói rơ! Nhờ học hỏi rành rẽ mà ni sư Cát Lan hiểu,
chỉ có thiền tuệ, mới đưa đến chấm dứt tử sanh luân hồi trong tam
giới. Pháp hành thiền tuệ chỉ có trong Phật giáo, do đức Phật t́m ra
và chứng ngộ. Chính đức Phật đă xác nhận pháp hành thiền tuệ là con
đường duy nhất đưa đến chứng ngộ niết bàn, đoạn diệt được tất cả
phiền năo, chấm dứt sanh tử luân hồi. Đối tượng của thiền tuệ là
thực tại hiện tiền, là tất cả những ǵ đang khởi lên ở đây và
bây giờ nơi một hành giả. Có bốn đối tượng được đức Phật chỉ
dạy để thiết lập chánh niệm, tỉnh giác: thân, thọ, tâm, pháp. Hành
thiền tuệ tức luôn giữ tâm tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác trên bốn
niệm xứ ấy.
Bởi tầm quan trọng của thiền tuệ như
thế, nên ni sư Cát Lan gia tâm nỗ lực thực hành. Ni sư cũng thường
xuyên khuyên thiện tín thực hành thiền tuệ để có được nhiều lợi ích:
- Quư vị nên tinh tấn hành thiện tuệ,
bởi chúng ta may mắn có mặt trong thời đức Phật xuất hiện nên mới có
pháp hành thiền tuệ. Hăy thấy rơ điều hy hữu ấy!
Khi mới xuất gia, ni sư được đức Phật
dạy cho bà bài kinh, nói về hiện tại:
“Quá khứ không truy t́m
Tương lai không ước vọng
Chỉ có pháp hiện tại
Tuệ quán chính là đây
Không động, không rung chuyển
Biết vậy nên tu tập
Hôm nay nhiệt tâm làm
Ai biết chết ngày mai”
Hàng ngày sống và thực hành giáo
pháp, ni sư đă thực sự cảm nhận được nguồn an lạc của pháp bảo. Với
bản chất thông minh, ni sư học thuộc ḷng được rất nhiều bài pháp do
ĐứcPhật thuyết. Có những vị sư tỷ thấy bà thông minh và chịu khó như
thế nên thường dạy lại cho bà nhiều bài pháp trước đây họ nghe đức
Phật thuyết. Phương pháp học thuộc ḷng tất cả những lời Đức Phậtdạy
là một trong những điều quan trọng mà thời bấy giờ những đệ tử của
ngài thường làm.
Mặc dù tỳ-khưu-ni Cát Lan học
được rất nhiều giáo pháp, tâm của ni sư lúc này đă tĩnh lặng và an
ổn, trạng thái hỷ, lạc dễ dàng phát sinh mỗi khi thực hành pháp,
nhưng ni sư tự biết ḿnh vẫn chưa đạt được mục tiêu tối thượng. Nhờ
có thiền định làm nền tảng nên thân tâm ni sư không mệt mỏi, bà càng
nỗ lực nhiều hơn. Để có nhiều thời gian thực hành, bà không ngủ, đôi
khi bà rất ngạc nhiên về sự cân bằng của thân tâm ḿnh. Thật đúng
như lời đức Phật dạy “Pháp hộ tŕ những
người thực hành pháp”.
Sáng hôm ấy, sau khi xả thiền, ni sư
Cát Lan nghe trong ḿnh có một cảm giác thật lạ, người bà như muốn
vỡ bung ra làm nhiều mảnh. Bà hành thiền suốt đêm qua, cảm giác lạ
ấy phát sanh trong bà đúng hơn là từ canh giữa, bà thản nhiên ghi
nhận những cảm thọ ấy nơi thân và trong tâm. Sau khi quét dọn sạch
sẽ xung quanh nơi ở, ni sư đắp y, mang bát đi vào làng khất thực. Bà
lặng lẽ chánh niệm ghi nhận từng bước chân, từng cảm thọ qua sự tiếp
xúc với ngoại cảnh.
Con đường sáng nay chim hót thật
nhiều, mùi hoa rừng phảng phất khắp trong gió, muôn loài cây cỏ như
đua nhau phô bày hết sắc thắm tươi dưới ánh b́nh minh. Sau khi nhận
vật thực ở một số nhà thiện tín, đọc lời chúc phúc cho họ rồi bà
lặng lẽ quay bước. Dáng ni sư mảnh khảnh, vẻ tự chủ toát ra nơi từng
bước chân. Thiện tín trong ngôi làng này đều rất quen thuộc và quư
trọng ni sư; sáng nay họ chợt thấy ni sư như rạng rỡ hơn trong màu y
trang nhă. Tỳ-khưu-ni Cát Lan ghé qua bến nước, nơi bà thường nghỉ
chân mỗi sáng trước khi khất thực trở về. Trên cao, mặt trời đang
chiếu những tia nắng mới, mặt nước lấp lánh như nở từng cánh hoa
lung linh. Ni sư để bát một bên và ngồi xuống trên tảng đá, chấm răi
rửa đôi bàn chân. Khi dở chân lên khỏi mặt nước, ni sư nh́n thấy
giọt nước nơi chân chảy xuống mặt sông, xuyên thủng làn da nước, tạo
thành những ṿng tṛn loang ra rồi mất hút. Trong khoảnh khắc ấy, bà
trực nhận được sự tiếp nối liên tục của thực tại; thấy rơ bản chất
của ḍng sông đang chảy trôi không ngừng kia, chính do từng giọt
nước li ti kết hợp mà thành. Bất chợt trong tâm bà hiện lên những
h́nh ảnh, hàng loạt những sự kiện không biết từ đâu có mặt… Chúng
hiện hữu rồi mất hút... Tất cả, tất cả những h́nh ảnh, những kỉ
niệm, những cảm giác vui buồn, hạnh phúc, đau khổ trước đây đều hiện
rơ qua tâm, bà nhận ra chúng chỉ là ảo tưởng. Trước đây, chính
chúng, những ảo giác ấy, đă chi phối cuộc đời bà. Nỗi đau khổ, phiền
luỵ mà bà tưởng không thể thoát khỏi th́ ra chỉ là ảo giác! Chính do
không nh́n được những ảo tưởng nên ảo giác mới phát sanh! Toàn vẹn
khối vận hành thân tâm của ni sư phơi bày rơ ràng dưới ánh sáng trí
tuệ, chúng chỉ là những hiện tượng được kết nối liên tục!
Tỳ-khưu-ni Cát Lan khẽ nhắm mắt, một
tiếng nổ vang dội phát sanh trong tâm, mọi ngóc ngách tăm tối đều
được chiếu sáng!
Lặng lẽ đứng lên, quay người về hướng
đông – nơi có Đức Phật đang hành Đạo, ni sư chậm răi cúi xuống đảnh
lễ, cất tiếng nho nhỏ:
“- Bạch Thế Tôn, việc cần làm con
đă làm xong!”
(Phóng tác chuyện tỳ-khưu-ni
Pacatara)
CH.