THƠ TỐ SIÊU

Phạm Hạnh Ca

Rèm mây khói tỏa non đoài
Nước khe róc rách, chim chài chít chiu
Nắng gây gắt, gió hắt hiu
Thảm non cỏ dệt, màng chiều trời đan
Một mình non nứơc dạo quanh
Sớm ngâm gió bãi, chiều gành tắm trăng
Giữa dòng sóng gợn lăn tăn
Bến bờ trời đất thăng trầm mặc ai
Vừa làm sứ giả Như-Lai
Hoằng truyền chánh pháp trong ngoài quốc dân
Vừa lo tu luyện bản thân
Phát huy định tuệ chuyên cần tiến tu
Khi nhàn tịnh lúc vân du
Khi đàm Pháp hội, khi tu một mình
Khi xem sách, lúc đọc kinh
Khi đi khuyến giáo, khi hành thiền na
Thú riêng kiếp sống không nhà
Gốc cây tĩnh tọa, trăng tà trầm tư
Bao giờ chứng quả Vô dư
Bên bờ nhẹ gánh thật thư thái lòng!

 

 

 


 

 

---—Øv×–---