


|
Truyện dịch Minh Hạnh
Sức mạnh của sự thật
Một ngày nọ, vua xứ Benares cùng đoàn tùy tùng vào rừng
thưởng ngoạn. Rừng xanh thẫm chen lẫn bông hoa muôn màu,
chim lạ hót thánh thót như chào đón vị vua xứ Benares,
vua say mê với cảnh sắc tuyệt đẹp mà quên mình đang đi
sâu vào trong rừng bỏ lại đoàn tùy tùng sau lưng. Một
hồi lâu vua mới nhận ra rằng mình đang ở trong rừng sâu
một mình.
Và nhà vua nghe một giọng hát du dương của một thiếu nữ.
Vua bèn men theo giọng hát ngọt ngào đó và rồi thấy một
thiếu nữ trẻ đẹp đang nhặt củi. Nhà vua đắm say nhan sắc
và giọng hát quyến rũ mà quên mình là vị vua cao cả trị
vì thiên hạ, hai người mến nhau, để rồi nhà vua trở
thành cha của đứa bé trong bụng thiếu nữ.
Sau đó, Vua cho người thiếu nữ biết mình chính là vua
của xứ Benares. Thiếu nữ chỉ đường cho nhà vua trở về
cung điện. Vua trao cho nàng một tín vật đó là chiếc
nhẫn qúi giá mà vua đang đeo, và nói, "nếu nàng sanh bé
gái, thì hãy bán chiếc nhẫn này và dùng số tiền đó để
nuôi dưỡng đứa con cho tốt. Nếu nàng sanh bé trai, thì
mang nó đến cung điện với chiếc nhẫn này để làm tín
vật." Nói xong nhà vua trở về thành Banares.
Ít lâu sau, thiếu nữ sanh một đứa bé trai kháu khỉnh. Là
một thiếu phụ nhút nhát, nàng sợ phải đối diện với hoàng
thân của nhà vua Banares, nhưng nàng vẫn giữ chiếc nhẫn
của vua như là một kỷ vật.
Những năm sau đó, đưá bé trai lớn lên. Khi nó chơi với
những đưá trẻ khác trong làng, chúng nó chọc ghẹo nó là
đứa bé không cha. Bởi vì mẹ nó không có chồng mà lại có
con. Chúng gọi nó là "Không cha! Không cha!. tên của mày
là Không-cha!"
Dĩ nhiên điều đó đã làm đứa bé buồn bã và tủi thân. Nó
chạy về nhà và khóc với mẹ. Một ngày kia, nó nói với mẹ
là những đứa trẻ trong làng đã gọi nó với cái tên
"Không-Cha! Không-Cha! tên của mày phải là Không-Cha!"
và rồi mẹ nó nói. "Đừng buồn tủi, con yêu qúi. Con không
phải là đứa bé bình thường. Cha của con là vua của xứ
Banares!"
Đứa bé vô cùng ngạc nhiên. Nó hỏi mẹ, "Mẹ có gì chứng
minh không?" người mẹ nói cho nó nghe về cha nó đã đưa
cho bà chiếc nhẫn làm tín vật, và nếu đưá bé là trai thì
mang nó đến hoàng cung cùng với chiếc nhẫn làm tín vật.
Đứa bé nói "Vậy thì bây giờ đưa con đi gặp cha." Vì lý
do đó nên người mẹ bằng lòng, và ngày hôm sau hai mẹ con
đến thành Banares.
Khi họ đến cổng thành, lính gát cửa vào báo cho nhà vua
biết là có người phụ nữ lượm củi cùng với đưá bé trai
đang muốn gặp mặt vua. Nhà vua cho vời vào, họ đi vào
cung điện của hoàng cung, nơi đây có rất nhiều hầu thiếp
của vua và quần thần. Người thiếu phụ nhắc với vua về
thời gian hai người bên nhau nơi rừng. Và sau cùng bà
nói. "Tâu bệ hạ đây là con trai của Ngài."
Đức vua cảm thấy mắc cở với các nàng cung phi và quần
thần. Do đó, mặc dầu Ngài biết người phụ nữ này đã nói
thật, Vua nói, "Nó không phải con trai của trẫm!" Thế là
người phụ nữ đưa chiếc nhẫn tín vật ra làm bằng chứng.
Vua một lần nữa lại cảm thấy mắc cở với quần thần và các
cung phi nên chối bỏ sự thật, Vua nói "nó không phải
chiếc nhẫn của trẫm!"
Người đàn bà tội nghiệp suy nghĩ rằng, "Ta không có ai
làm chứng và không bằng chứng rõ ràng, bây giờ ta nói gì
đây. Ta chỉ có sức mạnh của sự thật thôi." nên bà nói
với Vua " Nếu tôi ném đứa bé lên không trung, nếu nó
thật sự là con của Ngài, nó sẽ có thể ở trên không trung
mà không bị rơi xuống. Nếu nó không phải là con của
Ngài, nó sẽ có thể bị rơi xuống đất và chết!"
Rồi thật nhanh, bà nhấc bổng đứa bé khỏi mặt đất và ném
lên không trung. Thật là lạ lùng, đứa bé trong tư thế
ngồi hoa sen lơ lửng trong không trung, không bị rơi
xuống. Mọi người đều kinh ngạc, không ai nói tiếng nào.
Trên không trung, đứa bé nói với vua cha. "Tâu vua cha,
Con được sanh ra cho cha. Cha săn sóc thần dân của Cha,
họ là những người không liên hệ máu mủ với cha. Cả đến
những loài voi, ngựa và những muôn thú khác cũng đựơc
cha săn sóc. Và chưa bao giờ cha nghĩ tới việc nuôi nấng
con, một người con cuả cha. Xin cha hãy đón nhận con và
mẹ của con."
Nghe như vậy niềm kiêu hãnh đã trở về với nhà vua. Nhà
vua đã nhận lỗi bởi sức mạnh của sự thật bằng mãnh lực
của lời đứa bé nói. Vua giơ hai bàn tay và nói, "hãy đến
đây, con trai yêu qúi của trẫm, và trẫm sẽ săn sóc con
và mẹ của con.
Sự kinh ngạc cả hoàng cung, tất cả mọi người đang có mặt
lúc bấy giờ đều giơ hai tay của họ lên. Họ cùng lên
tiếng kêu gọi đứa bé trai hãy vào tay họ. Nhưng đứa bé
đã từ trên không trung rơi ngay vào vòng tay của Đức
Vua. Với đứa con ngồi trên đùi mình, Đức Vua tuyên bố
rằng đứa bé là thái tử, và mẹ của nó là hoàng hậu.
Trong câu chuyện này, Đức Vua và cả triều đình đã học
được bài học sức mạnh của lời nói thật. Triều đình
Banares trở thành nơi của công lý trung thực. Khi Đức
Vua băng hà, thái tử lên ngôi lấy danh hiệu là "Vua
Không-Cha!" và vua chăm sóc thần dân bằng sự rộng lượng
khoan hồng và đạo đức.
Điểm chính của câu chuyện là: Lời nói thật luôn luôn
mạnh hơn lời nói dối.
- --—Øv×–---
|