THƠ TRIỀU TÂM ẢNH

Thâm Tạ

Đã biết chắc thiên đường không thể gọi
Nuối làm chi con nước vỗ trùng dương
Ta ngày tháng đời như không tiếng nói
Sống âm thầm nhìn thế cuộc hoàn lương

Mở mắt đầu ngày vui hội mới
Trời đất này là của riêng ta
Xin cảm thông cảnh mộng trần gian dối
Xin mỉm cười kể cả chuyện điêu ngoa

Mẹ cho con sợi tơ măng tuổi ấu
Cha cho con chân cứng lộ trình dài
Anh và chị gỡ hạt gai tóc rối
Giữa khung tình ta kết dệt tương lai

Huy hoàng quá ánh mặt trời buổi sớm
Tiếng rao hàng bên chợ vẳng khuya sương
Muôn sự sống bừng trong tim nhụy thắm
Yêu cuộc đời xin nuôi lớn tình thương

Kinh ai tụng giữa quãng trường danh,
Nước từ bi xin nguội tắt mê, thù
Đã biết chắc thiên đường không thể gọi
Thì tâm vàng xin gọi nguyệt thiên thu

 

 

 


 

 

 

 

---—Øv×–---