Chuỗi Thơ Tuệ Nhẫn
 
TÀN PHAI
sớm nở tối tàn hoa là thế
tỏa hương khoe sắc buổi chưa hoang
bây giờ còn lại hoa và nhánh
nát dưới chân người nhụy vỡ tan.
 
MỘNG MỊ
Giọt lệ thấm tràn mi
Đời vui hay buồn nhỉ?
Mộng mị có ra chi
Đời vốn lắm sầu bi
Còn ước muốn điều gì
Sao chưa bỏ ra đi
Hỡi những chàng dũng sĩ
Hành trì hạnh đại bi
 
CÒN LẠI NHỮNG GÌ
Hoa kia sớm nở tối tàn
Sắc hương rớt rụng qua miền hoang sơ
Đường đời lạc lõng bơ vơ
Trắng tay ta vẫn đợi chờ trăm năm
Trong hương đêm cõi lặng thầm
Một mình riêng với bóng mình tri âm
Trên cành hoa nhụy phấn hồng
Gió lay buông thả xuống dòng thời gian
 
Ngày xưa ai đã ngỡ ngàng
Giật mình chợt tỉnh bàng hoàng xót xa
Đường đời đầy những phong ba
Tiếng chuông ai đã vượt qua cõi đời
 
Năm chơi vơi, tháng chơi vơi
Hương đời rồi cũng nhẹ rơi lá vàng
Ham chi kiếp sống dục tràn
Ngàn năm lưu lạc đa mang khổ sầu
Về đâu ta biết về đâu
Ngõ quanh ngõ cụt vùi đầu chết khô
Thôi thì để lại vần thơ
Tìm về tĩnh lặng qua bờ tử sanh.
 
THẤT NIỆM
Ngây ngô ta mãi ngây ngô
Bỏ quên tiếng gọi qua bờ vô ưu.
  
VỠ MỘNG
Bao đời xây ảo mộng
Tưởng tượng đắp lâu đài
Tình cờ lâu đài vỡ
Ai ngờ ảo mộng xưa.
@@@
Tuệ Nhẫn ( DAI DUONG BI AN)