THƯƠNG SƯ

 

Đêm mùa hạ nhìn lên trời cao xanh ngắt

Có một vì sao vừa mới rơi

Ai cũng tin khi thấy một vì sao rụng

Là một sinh linh vừa mới lìa đời.

 

Tối hôm nay tôi nhìn vì sao vừa tắt

Mà nghĩ về một người vừa trả áo tu

Tôi thương sư mà cay khoé mắt

Còn cuộc đời nào cay cực hơn đời của thầy tu?

 

Về thế tục, tôi phục sư lòng can đảm

Tự hy sinh để bảo vệ tăng già

Biết bao người mượn chiếc áo cà sa

Để kiếm sống, kiếm tình, và kiếm lợi!

 

Rất âm thầm, trả y, trả bát

Sư dấu mình trong cuộc sống đảo điên

Có chắc gì cuộc sống mới sẽ an nhiên

Như những lúc

ngồi trên pháp toà giảng lời vàng của Phật?

 

Tôi thương sư với tấm lòng chân thật,

Bởi sư dám chọn cho mình một hướng để đi

Vị sư nào cũng quãng đại, từ bi

Cũng chói sáng hào quang nhờ bình bát, lá y

Mà tín nữ là những con thiêu thân

Sẵn sàng lao vào lửa nóng

Biến những người bạn lành

Thành tai hoạ của sa môn

 

Cứ hãnh diện đi trên con đường đã chọn

Đừng e dè, đừng mặc cảm với ai

Con đường tu còn rất là dài

Ai biết được lại có ngày đắp y, mang bát?

 

Cuộc sống đẩy đưa, nếu tình cờ trên phố

Có gặp sư tôi cũng sẽ vái chào

Sư cũng vẫn là sư của hôm nào

Không bát, không y nhưng tấm lòng thẳng thắn

Chớ bận lòng, chớ nghĩ suy mà thức trắng

Vầng trăng tròn, rồi trăng khuyết, chuyện hiển nhiên

Con đường tu nếu chẳng hữu duyên

Cứ rẻ bước, ai nỡ nào trách móc

 

Những vết thương sẽ có ngày khô máu

Đâu có ai nuôi mãi một niềm đau

Chuyện tương lai… thôi cứ để ngày sau

Đừng nuối tiếc… mùa an cư này buồn quá!

Mùa An cư ‘05

Hoàng Du Thuỵ

 

 

---—Øv×–---