|
Toại khanh
TÌNH TANG
Thà đi cuối bãi, đầu sông, Ðể
nghe thơ dậy trong lòng những khuya. Thà đi không hẹn buổi về,
Trắng tay cho cội bồ-đề được xanh. Lồng son hãm giọng chim oanh,
Chậu vàng dễ héo mấy cành sơn lan, Xa nhau để được đá vàng,
Gần
nhau để lại bẽ bàng đấy thôi… Ðạo thiêng là gió bên trời,
Là kinh
vô tự, là lời vô thanh. Lãng quên để được chung tình, Cho đời rảnh
nợ, cho mình rảnh tay. Quà nhau chỉ mấy chữ này, Có chi so được
chút mây biên đình. Phải đâu ta sợ chi tình, Chỉ lo tình phụ…nên
đành vô tâm !
|