Toại Khanh
 
 Tình Yêu Của Tôi
 
Tôi yêu mãi
những đường ray truông vắng

những nhà ga quạnh hiu
không mấy kẻ ghé về
 
tôi yêu những mái chùa
rêu phong
góc núi
nhiều năm không đàn-việt
lá đầy sân
nhà sư già thiếu người han hỏi
 
tôi yêu những con đò nát
đi về mấy nhánh sông mưa
dúm bạc lẻ không đủ nuôi người chèo đò gầy rạc
 
tôi yêu chiếc hài rơm
ai bỏ quên bên nền cổ tháp
tôi yêu những trang kinh đầy bụi
mẩu nến vụn chân tường bụi dày quên mùi lửa
 
tôi yêu người ẩn sỹ vô danh
từ lâu quên mất tuổi mình
củ sắn, chùm khoai vui buồn treo góc bếp
 
tôi yêu những bãi biển vắng người
chỉ có dã tràng
làm chứng tá cho kiếp người mê mãi
 
Tôi yêu  những góc vườn khuya có hoa lài, hoa bưởi
hoa trà, hoa ngâu
rồi một chút dạ lan
lặng lẽ từng đêm chờ đợi kẻ hoang đàng
không hẹn không hò
chỉ chút niềm tri kỷ
 
tôi yêu những con phố xưa
tiễn bao kẻ đi
vẫn hiếm người quay lại
những trận mưa chiều
đèn vàng tê tái
nhớ người đi
 
tôi yêu những chuyến viễn hành
lắt lay gió bụi
đã đi bao xa
kẻ lữ hành không nhớ nổi
một buổi khuya dặm về
nghe lòng mình gió nổi
trời ạ, trái tim đã rớt lại đâu rồi !
 
tôi yêu em lạc lõng chợ đời
ngày hai buổi đi về cơm với áo
tôi cũng yêu ai ngu ngơ nẻo đạo
bao năm rồi
thiên trúc vẫn xa xôi
 
 yêu bao thứ rồi
tôi lại yêu tôi
một gã dở hơi
chép chuyện mình trên lá
 
mai lá rụng
chuyện mình không còn ai nhớ cả
chừng về đất sâu
tìm đọc có còn chăng !