TRUNG HOA - NIỀM PHƯƠNG NGOẠI

                                                                                    

      TOẠI KHANH

 

ĐỒI HỔ KHÂU

 

Chiều lạnh về thăm tháp Hổ Khâu

Mái ngói rêu phong những dãi dầu

Gió lộng bên  thềm… chân bịn rịn

Tháp vẫn còn đây, cổ nhân đâu

Chửa kịp tây thiên đành đông thổ

Ngó tháp mà nghe hết biển dâu

Tháp đứng oằn mình từ thiên cổ

Như gánh cho đời những nỗi đau

Chạnh lòng tự hỏi: Đời thương hải

Thiên hạ vì đâu cứ lụy nhau

Chân bước xuống đồi, tay vẫy biệt

Nghe chừng lời đáp vẫn nằm sau…

 

 

 

HÀNG CHÂU

 

Đất khách bỗng ra chàng ngớ ngẩn

Nhìn người xa lạ ngỡ thân quen

Rồi theo trăm ngã đời xuôi ngược

Em lại mù tăm giữa phố đêm

Ta về quán khách làm thi sĩ

Trà đắng mà sao choáng hơi men

Manh áo Sa Môn trời ơi mỏng

Trùm kín tàn đêm cứ thấy em !

 

 

 

NHỚ VÔ TÍCH

           ( dedicated to Zhaorui)

 

Gặp em quán nhỏ tình cờ

Ngồi nghe câu chuyện đèn mờ mà thương

đây chẳng bến Tầm Dương

Ta không Tư Mã để thương cho vừa

Buổi chiều đất khách nghe mưa

Hồn bâng khuâng lạ, cứ ngờ tiền thân

Ai ngờ được một du tăng

Trong tim còn chút tình trần chưa phai

Nhớ xưa từng tối thư trai

Ðọc Kim Kiều truyện rồi nay sang Tàu

Này Vô Tích, nọ Hàng Châu

Một hôm hạnh ngộ nhịp cầu cổ kim.

 

 

GỬI NGƯỜI TÔ CHÂU

 

Như mây qua, chẳng đợi người

Em về cố quận, ta xuôi dặm trùng

Bèo mây còn dịp nào không

Ðể trong gió bụi thêm lần thấy nhau

Rồi mai giã biệt Tô Châu

Cũng là giang vĩ giang đầu phải không ?
Ta đi gió lạnh đầu sông

Em về cuối bãi, đời không dịp rồi

Mình hai ngã rẽ mù khơi

Chỉ đành mượn gió gửi lời hẹn nhau…

 

 

CHUYẾT CHÍNH VIÊN

 

Đá xếp ven hồ như xương trắng

Bên dòng nước mắt cõi trầm luân

Một ngày làm khách nơi đông độ

Chạnh lòng tưởng lại những tiền thân

Ngắm hoa nở giữa trời băng giá

Như những ân tình giữa nhân gian

Hoa rồi sẽ lụi, vườn đóng lại

Ðời lại tiễn nhau giữa đông tàn

Hề chi, du sĩ không chốn hẹn

Ta lại phương nào đón xuân sang…

 

 

DỰ VIÊN

 

Một góc mồ côi nằm giữa phố

Giữ lại cho mình những nỗi riêng

Trăm năm rồi đó, đời dâu bể

Khách cũ giờ thôi đã mấy miền

Dép cỏ qua cầu nghe gót lạnh

Tai cứ mơ  hồ chữ ngự viên

Ðể tưởng thầm mình chàng phế đế

Từ một tiền thân lắm truân chuyên

Giờ trở về đây ngồi tưởng tiếc

Một thời đào lý với đỗ quyên

Mà thôi, đây phải đâu vườn ngự

Ta cũng bên đường một gã điên

Chỉ thèm một chén trà lay tỉnh

Ðể trả lại đời chữ Dự Viên !

 

 

ĐÊM THƯỢNG HẢI

 

Khuya nào trên lộ Nam Kinh

Đang ngu ngơ bỗng giật mình nhớ xa

Trắng tay vào cuộc quan hà

Sắp hoa râm vẫn cứ là lang thang

Ngẩn ngơ nhìn phố hoa đăng

Ô hay sao cứ bâng khuâng lạ lùng

Dấu xưa thiên hạ tranh hùng

Nay vừa chỗ một gã khùng dạo đêm

 

 

 


 

---—Øv×–---