|
THƠ PHẠM ĐĂNG
Vì sao
tôi không muốn làm thượng đế
Buổi
tối ngước nhìn bao tinh tú
Bình minh nắng chiếu rộn muôn hoa
Cõi lòng biết chứa bao tri thức
Lạ nhỉ sao người vẫn kêu ca
Bao kẻ
than rằng đời chẳng vui
Trăm năm chưa thoả những ngọt bùi
Kiếp sau xin trở về thiên giới
Để mãi trên môi rạng nụ cười
Lắm kẻ than đời sao vô duyên
Lững lờ con nước cứ xuôi thuyền
Không ai thông cảm hồn thi sĩ
Phải khổ thật nhiều để được ... điên
Nhiều
kẻ hận đời lắm đỏ đen
Có thân chuốc lấy lắm luỵ phiền
Kiếp sau xin được làm tùng bách
Khỏi khổ vì ai, cũng khỏi ..ghiền
Thượng
đế được gì chốn nhân gian?
Cớ gì sao phải lắm lo toan
Ai ham thiên thượng cùng thiên hạ
Tôi chẳng khoái chi chức ngọc hoàng.
|