Nói
ít, thì bảo vô tri,
Nói
nhiều, lại trách tu gì… đa ngôn.
Nói
kinh, thì trách sáo mòn,
Nói đời,
lại trách tu còn ham chơi.
Nhân
gian bát ngát biển trời,
Khó
lòng kiếm được một người dễ thương.
Thì
thôi tạm hoãn hoằng dương,
Am
mây khép cửa, phong sương một lần.
Bây
giờ còn khỏe đôi chân,
Mai
kia bạc tóc phong trần sao đương.
Như
chim bỏ phố xa phường,
Gùi
kinh…ta lại lên đường rong chơi.
Chia
tay, chỉ hẹn một lời:
Chừng
ta phương trượng… xin mời ghé thăm !