Hạnh phúc đầu xuân
 
Hạt Cát
 

Lại một mùa Xuân vừa đến đâu đây. Thêm một mùa Xuân tha hương lần thứ ...của tôi. Lần thứ mấy mươi nhỉ? Lâu quá rồi, tôi cũng không màng đếm xem được bao nhiêu, lần thứ ...30 có lẽ.  30 mùa Xuân tha hương trôi qua trong cuột đời của một con người, ôi, quả là dài, đời người ta, được mấy lần 30 năm đâu chứ. Măi từ ấy đến nay, tôi chưa có dịp nào trở lại quê nhà ăn một cái Tết, đón một mùa Xuân đúng nghĩa. Một nén hương, một đôi hồng lạp trên bàn thờ Phật trong pḥng làm việc của tôi không đủ để muờng tượng ra một cái Tết quê nhà.

Thủa mới chân ướt chân ráo bước lên xứ lạ quê người, mỗi lần Xuân đến là mỗi lần nhớ nhung đau đáu, tôi từng đi t́m không khí mùa Xuân ở các trung tâm sinh hoạt cộng đồng, gọi là để tạm thời xoa dịu nỗi nhớ thương trong tâm tư, trong thoáng phút giây nào đó, để rồi vài hôm sau, lại vùi đầu vào công việc, để chạy theo thời gian, cho kịp với cuộc sống tất bật. Lâu dần rồi, cuốn hút với công việc, với sinh kế, với tuổi đời chồng chất trên vai, tôi đă không c̣n có được cái sôi nổi, cái nhiệt t́nh, để tham gia vào các sinh hoạt đó nữa. Bởi v́, đi tới đâu tôi cũng cảm thấy ḿnh cô đơn lạc lơng giữa rừng người. Ngôi tam bảo tại địa phương tôi sống thiếu một vị tu sĩ trụ tŕ tài đức nên mọi sinh hoạt ở chùa rộn ràng về mặt h́nh thức nhiều hơn. Điều này không làm cho tôi có thể xem đấy là một nơi mà ḿnh có thể hoàn toàn nương tựa tâm linh.
 
Kể từ khi phương thiện thông tin được hiện đại hóa, tôi dành thời giờ ...lang thang trên mạng ảo t́m kiếm tài liệu để đọc, để học hỏi nhiều hơn, nhất là tài liệu Phật học, tôi vốn có tật ...thấy ở đâu có nhiều sách vở, có bàn bạc thảo luận về thi ca, văn chương th́ tôi ưa lảng vảng tới, phải nói ngay rằng nguồn tài liệu mà tôi t́m thấy được trên mạng lưới ảo không biết cơ man nào mà kể nhưng tôi không làm sao có đủ thời giờ để mà đọc cho hết, tôi cũng từng dừng chân ghé vào các diễn đàn sinh hoạt văn học nghệ thuật mạng ảo, đề thơ vui chơi ít hôm rồi ... không t́m thấy được những điều mà ḿnh cho là việc làm có ư nghĩa trong cuộc đời, tôi lại ...lang thang tiếp. Rồi th́, trong một dịp t́nh cờ, tôi lại có cơ hội tham gia các diễn đàn Phật học trên mạng hội thoại Paltalk, được vào room Diệu Pháp nghe pháp, học pháp, và rồi, không biết điều ǵ đó đă lôi cuốn, tôi tham gia vào công việc ....đằng sau hậu trường của room, và tôi ..trụ lại ở room Diệu Pháp cho đến bây giờ, tôi cũng không ngờ ḿnh đă dừng chân ở room Diệu Pháp lâu như vậy, cái Tết tha hương lần thứ ...30 này là cái Tết online thứ tư mà tôi đă tham gia với room.
 
Bỏ hết tất cả những sinh hoạt với các diễn đàn khác với đầy đủ tính cách thế gian hỷ nộ ái ố nhân ngă thị phi, tôi càng ngày càng gắn bó với room hơn, mặc dù trong trong một sinh hoạt tập thể nào cũng khó tránh khỏi những điều buồn vui có thể xảy ra, nhưng nếu với tấm ḷng làm việc để phụng sự Phật pháp, để tạo phước cho chính ḿnh, cũng như để thực hành những điều ḿnh được chư Tôn Đức giảng dạy, hướng dẫn, người ta có thể bỏ qua được hết những phiền năo không đâu. V́ thế, khi được TT Giác Đẳng giao cho trách nhiệm này, trách nhiệm nọ, tôi không dám ...từ chối, bởi lẽ, tôi quan niệm, không có tiền th́ ḿnh có thể đi xin, xin thân bằng quyến thuộc, con cái, anh chị em v.v..., thậm chí, như một người hành khất, có thể xin xỏ của bất cứ ai, nhưng, đối với phước báu, không ai có thể cho ḿnh được, dù đó là người thân yêu nhất của ḿnh, tuy rằng hằng ngày vẫn thấy mọi người, sau khi làm được chút ít công đức ǵ, th́ đều hồi hướng phước báu đến cho chư thiên cũng như sinh linh mọi loài, có thọ hưởng được những phước báu mà người khác đă chia cho ḿnh hay không, th́ tôi không biết, nhưng tôi biết chắc một điều, là ḿnh không tự tạo phước cho ḿnh, th́ không ai có thể tạo cho ḿnh, ví như, không ai có thể no bụng khi nghe người khác nói chia sẻ cảm giác no bụng cho ḿnh, th́ ḿnh sẽ được no nê như người ta, v́ vậy, tôi ráng ...gồng gánh những ǵ mà tôi có thể làm, trong khả năng của ḿnh, cho tới khi nào không thể đảm đương được nữa.
 
Đă bốn năm qua, cùng chia sẻ buồn vui với tất cả mọi anh chị em thành viên ban Điều Hành của room, mặc dù cũng có lúc hoàn cảnh không cho phép có thể có mặt trong suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ sinh hoạt của room, nhưng tôi cũng cố gắng bằng mọi cách, theo dơi mọi chuyển biến buồn vui của room. Vẫn biết mọi việc trên thế gian này đều vốn là vô thường, không ai biết được sự biến dịch của mọi thế gian pháp, sẽ xảy ra lúc nào và sẽ đưa ta tới đâu, nhưng rồi, nghe cái tin room Diệu Pháp có thể sẽ không được tiếp tục hoạt động, v́ lư do này lư do nọ, anh chị em thành viên ban điều hành chúng tôi ai nấy đều ngẩn ngơ, đều cảm thấy hụt hẩng. Mái chùa online này tuy rằng thực sự không có cái mái che nào, là một cái ǵ rất ảo, nhưng nó đă che chở cho chúng tôi, bao dung chúng tôi, nhất là những ai đang ở nơi đất khách quê người, những nơi không có cơ hội được tiếp xúc, thân cận với các bậc hiền trí, được nghe, được chư  Tăng hướng dẫn thực hành giáo huấn của đấng đạo sư Đức Phật Thích Ca, như một bản tin Phật giáo hôm nào tôi đă dịch thuật, khi một tổ chức Phật Giáo nọ bị bác bỏ dự án xây dựng một ngôi chùa, một người Phật tử thành viên của nhóm đă thốt lên "không có ngôi chùa, chúng tôi không biết đi đâu". Cũng vậy, nếu cổng chùa online Diệu Pháp này phải khép lại, cá nhân tôi cũng phải thốt lên rằng "không biết phải đi đâu", tuy rằng không phải trên mạng Paltalk chỉ có một mái chùa  online Diệu Pháp này mà thôi, trái lại, có rất nhiều ngôi chùa ảo nữa là đàng khác, nhưng tính chất sinh hoạt của mỗi room, mỗi diễn đàn không giống nhau, v́ vậy, chọn lựa một tập thể để ḿnh có thể sinh hoạt một cách hài ḥa, phù hợp với thời giờ, với khả năng tiếp thu của ḿnh không phải là một chuyện dễ dàng. Với tâm trạng trên, với chương tŕnh đón Xuân 10 ngày của room,  tôi ăn cái Tết online lần thứ tư này với room, với nhiều cảm xúc, cảm thấy mùa Xuân có ư nghĩa hơn, mặc dù tôi đón Xuân ở nhà cũng với tinh thần Xuân tha hương không mai đào kẹo mứt, trong nhà không có chút hơi hướm nào chứng tỏ mùa Xuân hiện diện chung quanh, ngày nào cũng như ngày nào, vẫn kéo cày trả nợ áo cơm.
 
Ngày mồng một, ngày đầu năm Mậu Tư, sáng ra là đă phải tất tả lo đi đến sở làm, nhưng đặc biệt năm nay, có thêm được phương tiện online tại sở, tôi đă có thể tham gia ăn Tết online  cùng với mọi người trong room, mặc dù phải chạy tới chạy lui v́ công việc, không thể ngồi tại chỗ trước máy suốt hai giờ liền, tôi vẫn cảm nhận được đấy là một điều hạnh phúc cho tôi, c̣n nghe được thời pháp thoại đầu năm, c̣n nghe được lời chúc lành của chư tôn đức, c̣n nh́n thấy được những đóa hoa dâng lên, nh́n thấy được những khuôn mặt tươi cười của các biểu tượng từ chư tăng cũng như thính chúng, cùng chia sẻ những niềm vui nho nhỏ khi nghe chư tăng hoan hỷ thốt lên những lời dạy thâm trầm, ư vị, đó không phải là một điều hạnh phúc hay sao chứ?
 
Nghe thêm phần ..tŕnh tấu của các ông, bà Táo đầy dí dỏm vui tươi, tôi không thể nào không cười ôm bụng, đấy không phải là một hạnh phúc hay sao chứ? Thấy tôi cứ tủm tỉm cười, khách hàng người bản xứ của tôi ngạc nhiên lắm, họ hỏi tôi lư do, tôi nói cho họ biết cái hạnh phúc mà tôi có, họ hoan hỷ và  chúc mừng năm mới cho tôi. Đối với tôi, đó cũng là những niềm hạnh phúc trong ngày đầu xuân mới mẻ này.
 
Một sự kiện khác cũng làm cho tôi cảm thấy niềm hạnh phúc dâng tràn, hạnh phúc đơn sơ khi đọc được những câu thơ đẹp trong lúc tôi chuẩn bị trang Chuyên Đề Xuân Mậu Tư để upload lên Pháp Luân dot net cho vui cửa vui nhà trên mạng trong ba ngày Xuân. Những câu thơ thật đẹp, thật thoát tục của một thiền sư trên tận miền núi cao quê nhà, được đệ tử của Ngài mang xuống núi, nhờ phương tiện truyền thông hiện đại gửi ra nước ngoài, lâu lắm rồi tôi mới được đọc  những câu thơ đẹp u nhă thiền vị kia, ḷng dâng đầy cảm khái, tôi tự mỉm cười hoan hỷ, mùa Xuân như vậy cũng là đủ cho tôi thấm đẫm ư t́nh Xuân luôn có mặt trong một khảnh khắc nào đó, trong một h́nh ảnh bất chợt nào đó, không hẳn là phải đợi đến hết 365 ngày mới lại có một lần như h́nh thức của nhân gian.
 
Ôi! Cuộc đời này, nói cho cùng, vẫn đẹp biết bao, tuy chưa thể đạt được đến cảnh giới mùa Xuân miên viễn của những bậc giác ngộ, nhưng qua thông điệp của các Ngài, ta biết được rằng điều đó không phải là không thực hiện được, vấn đề là ta có chịu thực hành hay không, ta ráo riết thực hành hay là cứ măi hẹn ḥ, hẹn ḥ cho đến lúc giật ḿnh nh́n lại thấy "trên đầu già đến rồi", ăn năn th́ không kịp nữa.
 
Để khép lại những lời tâm sự đầu xuân này, tôi xin mượn những câu thơ đẹp của Ngài Minh Đức Triều Tâm Ảnh mà tôi đă được đọc, xem như là một món quà ngày xuân kính dâng chư Tôn Đức cũng như quư anh chị em đạo hữu thân mến, chiêm nghiệm những câu thơ để cho hạnh phúc được nhân đôi cùng với nhân gian.
 

xuân thiền
ngủ giấc đông phương
một miền mây tía
cỏ hương thanh b́nh
phủi tay trăm chuyện bất b́nh
chợt nghe hạt bụi
giật ḿnh chiêm bao! (Hạt bụi chiêm bao- Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
 
Hạt Cát
Xuân Mậu Tư - 2008