Minh Đức Triều Tâm Ảnh
 
Câu hỏi lặng
Ngôn ngữ rụng từ đông phương của mẹ
Rớt xuống dòng con cá đớp lăn lăn
Cọng cỏ dại bến bờ xuân thức dậy
Chữ mỉm cười sương nước mảnh tình trăng
Bên kia sông nối dài mây trắng đục
Mịt mù đường xa, áo bạc, bụi người bay
Hơi thở hoang vu, đời nhức đau sỏi đá
Chập chùng truông đèo, bóng nhỏ, lạnh ngàn tây
Không duyên cớ, trên tay sầu rớt hạt
Lắt liu buồn, ôi! Lý nghĩa nhân sinh!
Mặt nạ đỏ đen - dấu che khuôn mặt cũ
Sống chết bàng hoàng, thắp lửa rực vô minh
Bên kia sông nối dài mây khái niệm
Lãng đãng đi về, lãng đãng khói sương xao
Đất đen ngủ chẳng bao giờ tỉnh giấc
Để cây đời khô nhựa, dáng hư hao!
Không biết nữa, thế thân và danh tướng
Cũng chẳng cần đốt đuốc để tìm em
Giữa cuộc ảo, gõ hoài con chữ ảo
Đọng mắt người câu hỏi quấn khăn đêm!

Chân dung bụi
Từ hoang tưởng
Chập chùng ký ức
Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa
Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
Trăng vẫn là con trăng
Soi giữa khoảng đời tri ngộ
Lạ lùng quá
Chân dung của ai trên khung tường ám khói
Tơ nhện tháng năm
Giăng lưới kín song thưa
Có một góc tâm hồn
Chưa hiểu chuyện nắng mưa
Nay chữ nghĩa ngu nghếch bám đầy mực sơn dấu cọ
Lối đến ruộng đồng, bụi tre, ao cá
Bóng mẹ tôi áo vá, nón mê
Câu ca dao, điệu sáo đi về
Trái sim chín, con trâu xanh
Thương sao là thương
Bữa cơm nghèo thơm mùi khói bếp
Đồng rạ, đụn rơm
Hò u, đánh đáo
Còn nghe vang vang trong cõi đất bình yên
Tình tự quê hương
Tâm thức hồn nhiên
Chỉ còn lại vết tử thương hoài niệm
Mê mải tháng năm
Tích lũy kiến thức đời
Cùng lũ ký sinh trùng u mê đeo bám
Để mưng đau khối nhọt thịt da
Mẹ của tôi
Mẹ của anh
Cũng là mẹ sa-bà
Vết nhăn hõm cày ưu tư, trăn trở
Được và mất
Trí và ngu
Sống chung niềm ẩn nhục
Lê lất nhân luân, đi mãi, bóng mù phương
Réo gọi trên dòng, bèo cau mặt tang thương
Réo gọi trên non cao
Đồng vọng thung triền lao chao cú quạ
Có một vực thẳm
Lởm chởm gai chông vách đá
Hoa vẫn hồn nhiên
Đóa búp, đóa đùa hương
Từ thác cao
Hớt hải nước tung đường
Đau bọt trắng
Vỡ ước mơ vạn khoảnh
Sương gió trở về
Chẳng tìm đâu ra quê hương cũ
Thời gian, hư vô khoét lõm trái tim người
Chân dung của mình
Bụi phủ đã ba đời
Xin vĩnh biệt
Và xin ngợi ca cõi huy hoàng khổ đế!

Đài sen mười đoá
1- Loài hoa tiết hạnh dị thường
đêm đêm giữ ngọc gìn hương cho đời
trinh nguyên lay động đất trời
thơm câu kinh Phật, ướp lời ca dao
2- Kết đài, lá lục vươn lên
cọng xanh xuyên nước, tụ thiền đầu hoa
thuyết kinh nhất đóa, nhất tòa
thơm lừng hương pháp, nhà nhà mến yêu
3- Đáy bùn, mầm chuyển hóa sinh
chắt chiu nhựa luyện, kết tinh ngọc ng à
phong lan cùng với liên hoa
sắc hương biến tấu khúc ca hạ vàng
4- Đình, chùa biểu tượng tinh anh
phù điêu, bích hoạ khắc tranh cát tường
đóa liên hoa – tuệ đông phương
sinh từ bùn đất, thiền hương ngát ngào
5- Loài hoa ngôn, hạnh, công, dung
đúng mùa, đúng tiết thuỷ chung với đời
nết cao sang, đức rạng ngời
lấy bùn tanh mực, viết lời gương trong
6- Hoa kia ngọc khiết băng trinh
chẳng lây uế nhiễm đáy sình tanh tao
kết đài điểm mắt trăng sao
sen thơm bảy đóa thuở nào còn hương
7- Tuyệt vời hương sắc hoa sen
đục trong cứ vẫn, bùn phèn có sao
đông quân đã có mai đào
ai ngờ chúa hạ thai bào đồng quê
8- Hồ ao, sen viết bài thơ
trăng thanh thần khí, bùn nhơ cốt phàm
hồn văn chương chẳng dính chàm
chữ lời khiết nhã, sương ngàn đọng hương
9- Tinh anh, cao sáng vẹn mười
giữa miền lửa hạ, nụ cười an nhiên
hồ đêm, trăng nước ngủ quên
nắng mai hương tỏa, tình thiền thanh cao
10- Sen từ xuân thắm bước ra
nhuỵ vàng rắc nguyệt, cánh hoa phớt hồng
tình mênh mông, nước mênh mông
rong xanh bèo tía ngủ bồng bềnh hương

Huyền Không Sơn Thượng
Am Mây Tía- An cư 2006
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

được mất
muôn xưa
chẳng có quê nhà
vui tình quán trọ
thơ hoa tấm lòng
được chi cũng trả hư không
mất chi
cũng được chơi rong bốn mùa

niệm
niệm đi
sóng nổi ngàn trùng
niệm về
đốm nắng
hiên không tọa thiền

đìu hiu
lỡ tay
rớt xuống cuộc đời
loay hoay số phận
khóc cười đìu hiu
bên sông
một chuyến đò chiều
bạt ngàn sương nước
liêu xiêu bóng người

vác tử sinh
thương thương
kiếp nhện giăng tơ
đói lòng nuôi mạng
vật vờ hôm mai
bóng tử sinh
vác đường dài
mịt mờ thân thế
lửa gai vạn trùng

bay
thiền bay
không có chân trời
thơ bay
để lại
khoảng trời khói sương

chữ thiền
chữ thiền
mưa nắng nhạt phai
con trăng tiền kiếp
vỗ vai cười xòa!

soi bóng chữ
câu thơ
ướt nước ngàn sương
trăng xanh
chiếc lá còn vương lắm lời
soi bóng chữ
thấy nụ cười,
thấy màu nguyên thủy
chưa rời nguyên ngôn!

tim hoa
con chim
hót giọng quê mùa
lời thơ mái rạ
hiên chùa lắt hiu
nhân gian
ruột quặn chín chìu
trái tim hoa nở
chắt chiu tặng người

đất thơm
du xuân
lượm hạt sương rừng
thấy bao tiền kiếp
chưa từng vỡ tan
cõi về
mây trắng thênh thang
cỏ thơm đất cũ
bạn vàng muôn xưa

vu vơ chiếc lá
vu vơ
viết một câu thiền
giật mình chiếc lá
một miền trăng rơi

hạt bụi chiêm bao
xuân thiền
ngủ giấc đông phương
một miền mây tía
cỏ hương thanh bình
phủi tay trăm chuyện bất bình
chợt nghe hạt bụi
giật mình chiêm bao!

cuộc về
nhìn xem
hạt móc lay bay
câu thơ ướt nước
rơi đầy thảo phương
phong vân
khách lữ dặm đường
mắt xanh trí giả
yêu thương cuộc về

kinh chiều
đông sương
tiêu muối điểm đầu
cúi xem ngày tháng
chuyển màu nhân sinh
ai hay
trời đất vô tình
xuân nghe lá rụng
câu kinh rừng chiều!

dấu chân
dấu chân thiền
vẽ con đường
mai kia
mốt nọ
hoa hương nghìn trùng

tiếng lời
ngửa tay
hứng mấy giọt thiền
giọt rơi giọt vỡ
đảo điên giọt người
thơ xuân chữ nói, chữ cười
bút bay dặm khách
tiếng lời hư không

chuyện ngàn dâu
xuân còn non
trăng đã già
ánh mai mọng nước
đóa hoa đầu cành
am không
chuông gió điểm canh
vèo trôi cánh én
non xanh chuyển màu,
chuyện nhân gian
chuyện ngàn dâu
chung trà chưa cạn
mấy câu cuộc người!

sợi hồng
run tay
viết chữ nhân thường,
ngu ngơ cấu tứ
vài chương thế tình
câu thơ
cháy nửa trang kinh
nhện sa hạt bụi
lung linh sợi hồng

tình xanh
đạo thiền
thở nhẹ khói sương
ba đời mây trắng
bốn phương bạn lành
non còn chiếc lá long lanh
đón trăng
vẫy gió
tình xanh bốn bề

tặng hạc
thương đời
hạt bụi phiêu du
thương mình trăm chuyện
lu bù thế gian
lên non
nhặt ánh trăng vàng
đề câu thơ
tặng hạc ngàn qua chơi

chúc ngu ngơ
chúc dế giun
nhạc thái hòa
chúc cây khô mục
nẩy hoa nẩy chồi
chúc khe sâu
đá mỉm cười
chúc xuân thường tại
cõi người nhẹ tênh!

trái tim
trái tim
nhịp đập bồi hồi
cảm ta hoạn nạn
cảm đời sầu bi
cùng thuyền
cùng cảnh ra đi
sẻ chia nhân ái
kể chi ít nhiều

thương sinh
bòn bòn
trái chín trái xanh
sống nhờ nhựa mẹ
trên cành đều nhau
đời đau
thì Phật cũng đau
tình thương vô lượng
bắc cầu nhân sinh

quạ ngồi
suối khe
nước bỏ đi rồi
cành cây khô nứt
quạ ngồi trông trăng

tại tâm
ta từ
thiên địa bước ra
tủy xương văn hiến
thịt da lạc hồng
lại thêm
có Phật giữa lòng
mê chi
hoa trái
tây đông chào mời!

tọa vong
run tay
viết chữ nhân thường
run tay
soi đuốc
con đường cổ xưa
khinh linh tụng biến kinh khuya
nghĩa, lời
cùng với bóng chùa
tọa vong

tình không chân
thơ không có cánh
mà bay
tình không chân
vẫn đêm ngày lang thang