![]() THỦ THỦ - Lời chúc Xuân 2008 đến bà con Phật tử (room Diệu Pháp) Mười năm trước, tôi cùng vài thầy lên lầu Vạn Hạnh, kính lễ tạ từ và xin huấn từ của Hoà Thượng Viện Trưởng (HT.TMC) trước khi đi du học. H́nh bóng của một dịch giả suốt một đời an trú trong Pháp đẹp như tiên ông. Tiên ông giờ có phần xanh xanh, tay run run, nói rằng: “tôi mới bị té!”. Rồi tiên cười cười, “cũng may hồi nhỏ ngoài Huế, tôi có học chút “nghề” nên khi té ôm lấy cái đầu nên không sao… mấy thầy sau này có làm ǵ th́ cũng nhớ giữ lấy cái đầu”. “Giữ lấy cái đầu!”, tiếng Hán bồi của tôi tạm dịch là “thủ thủ” cho dễ nhớ. Tiên nói chuyện rất giản dị, chỉ bấy nhiêu, gọi là “ban huấn từ” nhưng nói ǵ bây giờ, các thầy lớn cả rồi, vị làm trụ tŕ, vị làm giảng sư, pháp sư… Trong cái khoảnh khắc tai nạn vừa qua, tôi vội nhớ tới Ḥa thượng, hai tay ôm vội cái đầu, “thủ thủ”. Một cái đầu tỉnh táo trên một thân xác bầy nhầy vẫn c̣n hơn là một thân h́nh toàn vẹn mà… lúc nào cũng cười cười, đứng giữa ngă tư đường cũng cười cười! Nên dù bồ tát theo hạnh trí tuệ hay tinh tấn hay đức tin, c̣n nhập cuộc với đời nhiễu nhương là c̣n cần phải “thủ thủ”. Mười năm sau, một chiều dạo nick trên Paltalk, chợt nghe chúng sanh hát rằng: “Em, gái quê nơi đồng ruộng nắng cháy. Khoác xiêm y, em trở thành người phố thị. Cơm áo gạo tiền xui em biết dối gian. Em bước chân xuống đời thành mèo hoang…”. “Xiêm y” là y Thái? Bài Mèo Hoang này bày tỏ sự thông cảm các cô gái v́ mưu sinh mà cái ǵ cũng bán, bán hết rồi, không biết có “thủ thủ” không? Trên đường ta bà, nhớ lại huynh huynh đệ đệ, người ngất nghểu ṭa sen, người th́ không c̣n giữ được “xiêm y”,… không biết họ có nhớ “thủ thủ” không? Như học giả Nguyễn Hiến Lê có nói, có những lời được người ta nghe, có những lời đi vào hư không, rồi tương lai sẽ có người đón nhận, nên đừng bao giờ nghĩ rằng những lời hữu ích sẽ mất đi. Có những lời được phang ra, đi vào ḷng người, hữu ư hay bâng quơ, có ngày chúng ta bỗng nhớ lại và hữu dụng lắm lắm. Nhớ đến các vị giảng sư rao giảng không mệt mỏi trong đời thường và trên Paltalk, chỉ mong đưa được chút ǵ gọi là Pháp vào ḷng người. Xin được sửa chút lời của bài Xin Làm Người Hát Rong kính trao tặng:
“Kiếp
này xin làm người THUYẾT rong
Sẽ c̣n
câu chuyện người DU TĂNG
Tặng
riêng những ai thật ḷng Đầu năm xin cầu chúc an lành, và mong quư vị Phật tử luôn nhớ đến lời dạy của chư vị giảng sư, như tôi nhớ đến Ḥa thượng vậy, lúc nào cũng “thủ thủ”. - Xuân Canada 2008, SCK
|