|
Hoàng du Thụy
Hoa cỏ nghe thơ
Thiền sư đọc
một câu thơ, Cuối am hoa cỏ thẩn thờ hỏi nhau: Rằng: mai tái kiếp
chốn nào, Có nghe câu lục bát sầu nữa chăng?
TÂM KINH
Anh tìm giữa
nghìn pho kinh điển Vô lượng chương chỉ một chữ tình Một nét tên,
anh gọi là kinh Tên em đó – anh hằng đêm đọc tụng
TRĂNG KHUYA
Tĩnh tâm
dưới ánh trăng khuya Vó câu Kiền Trắc vang bìa rừng hoang Bỏ sau
lưng giấc mơ tàn Ta nương theo ngón tay vàng Như Lai
TỨ TUYỆT
Bài thơ tứ
tuyệt tặng nhau Tặng thêm lời Phật gối đầu giường khuya Mốt mai hư
vọng đoạn lìa Bỏ câu tứ tuyệt bên kia cửa đời
Hoàng du
Thụy
|