AI VĂN ĐỨC ĐỆ TỨ TĂNG THỐNG
Bảo quốc Kiếm
Hỡi ôi,
Giữa trưa hè, có ngờ đâu mặt trời ngưng
biến chiếu
Trong đêm rằm, nào ai biết trăng thu lại
Huyền quang !!!
Cung kính nhớ,
Bát bát Canh thân nhập thế
Tam lục Mậu tư thu thần
Tám mươi chín năm nguyện bước giữa hồng
trần
Gần bảy chục trang nghiêm pháp lạp
Không mỏi gối v́ đường xa băo táp
Chẳng chồn chân trước bạo lực cường đồ
Đường từ bi cứu khổ, mặc sóng gió nhấp nhô
Vững tay lái đưa thuyền về bến tịnh.
Nhưng hỡi ôi,
Lúc mạt pháp, Ma vương càng dữ dội
Khi quốc suy, Quỷ đói lại tung hoành
Chốn Thiền môn nổi sóng gió bon chen
Ma với săi khó bề phân biệt.
Oái oăm thay,
Khoác áo ca sa lại phá Kinh chống Luật
Vẻ tu hành mà khi Tổ hại thầy
V́ thế cho nên,
Muốn giữ vững đạo mầu Bi Trí
Muốn nâng cao Cứu khổ, Tu hành
Bước chân Người phải dẫm nát gai chông
Dẫn con cháu thoát ṿng hung hiểm
Đă lắm lúc,
Phải chịu đựng giữa muôn vàn nguy biến
Thân đoạ dày trong lao ngục ngày đêm
Ba mươi năm bị ép giữa gọng kềm
Muốn vùng vẫy, lại càng thêm đau đớn
Chút huyễn thân, Ngài đem làm đuốc sáng
Chí kim cương, Ngài nguyện dẫn quần mê
Sống hiên ngang, không ḷn cúi bao giờ
Đă không thẹn với hai vầng nhật nguyệt
Ngài hănh diện để truyền tŕ chánh pháp
Ngài xứng danh là kiệt xuất cao Tăng
Đem Huyền quang ngài dẫn lối đưa đường
Mang thân huyễn để giữ thuyền chánh pháp
V́ thế cho nên,
Dù tứ đại ră rời giữa phong ba băo táp
Tâm Bồ đề lại sáng rực thiên thu
Đạo pháp, Dân tộc và Cứu khổ từ bi
Chí nguyện ấy không ǵ lay chuyển nổi
Không oán hận, mà ḷng thương vời vợi
Như trăng rằm buông toả vạn lối đi
Xót xa thay,
Cơi thế gian lại lắm kẻ u mê
Sợ ánh sáng như những loài sâu mọt
Chúng trút xuống trên thân ngài những vết
bằm cay nghiệt
Để cuối cùng chúng đă buộc ngài đi !
Thảm thương thay,
Non nước xa xôi, đường đời hiểm ác
Chẳng một lần được trông thấy từ nhan
Với tất cả tâm thành, từ viễn xứ tha hương
Con quỳ xuống kính dâng lên một lạy
Dẫu biết rằng,
Trong ba cơi, ngài tùy duyên qua lại
Để thượng cầu hạ hoá cứu quần mê
Nhưng ḷng đau và nước mắt dầm dề
Đang tuôn chảy không thể nào ngăn được
Nguyện giác linh cao đăng Phật quốc
Măn Bồ đề bất xả từ bi
Nhớ Nam diêm phù đề đang đợi bóng Người đi
Quay trở lại để dắt d́u hậu thế.
Ô hô,
Một niệm chân thành Cung kính tiễn
Vạn lời chỉ một ư Khâm tuân.
Duy nguyện, giác linh Tăng thống từ bi
chứng giám.
BQK-05-7-08 Hoa kỳ
NỬA HẠT CÁT