Minh Trung

DỨT CHƯ DUYÊN
 
Em tôi dáng dấp lụa là,
Nhưng tâm tư laị không là như em.
Bụi trần vấy bẩn lấm lem.
Mâm vàng lại đựng sỏi rơm cõi đời.
Hãy nhìn cuộc thế chơi vơi,
Rồi xem lại chính mảnh đời của em.
 
Đời em có khác lụa mềm,
Mà sao laị quyện những miền cỏ khô ?
Bên dòng suối mát nhấp nhô,
Lung linh giọt nắng cam lồ điểm sương
Về miền ấp ủ yêu thương
Có hương ngược gió là hương chiên đàn
 
Mang thân tứ đại muôn vàn
Là phương tiện quí lên đàng qui y
Đăng trình đi chớ chần chờ
Chim muôn ca hát bên bờ vô sinh
Dưới dòng nước chảy trong xanh
Mây trôi lơ lững nhuộm hanh nắng vàng
Em về xếp sách mơ màng
Nẻo sinh nẻo diệt, cung đàn xót xa
Một vùng trời áo cà sa
Ta ôm duyên phận ta bà làm tin
Em về rợp nắng thủy tinh
Chập chờn suối tóc rung rinh gíó ngàn
 
Thả trôi tơ lụa bên đàng,
Em về rủ sạch muôn ngàn chư duyên .

 

!