|
Toại Khanh
LÀM SAO EM BIẾT ĐƯỢC
Đời đi về xuôi ngược Xa lộ đêm muôn trùng Đèn tôi như đóm thuốc Em có thấy nhau không ?
Online vào biển lớn Mỗi người một cõi riêng Password trong tay áo
Tôi đóng cửa tọa thiền
Người đời từ vô thủy Vẫn chung thân lạc loài Ðường có thêm bao ngã
Chuyện mình chẳng ai hay
Người có riêng trang Blog Tôi có một Website Nỗi riêng hình như một
Dặm trần vẫn là hai…
Thương người, không Password Muốn thư, chẳng e-mail Người như sương trên sóng
Như chút nắng lưng đèo…
Ra phố, nếu không tiền Vào chùa, nếu không duyên Gọi phone, nếu không số
Trọn kiếp… khách ngoài hiên !
Đời bao người thiên hạ Có gặp gỡ bao phen Chỉ là từng cơn gió Ðạo đời…một chữ duyên
|