Toại Khanh
RONG CHƠI MIỀN HOA HẠ
Đã tít mù rồi
Thượng Hải ơi
Ta ở chân mây,
em cuối trời
Bèo nước làm
sao mà dám hẹn
Thôi dẫu dăm
hôm cũng một đời
Mình em phố cổ
làm thương khách
Ta lại nghìn
trùng kiếp mây trôi
Chỉ mong
một buổi khuya nào đó
Em ngó phù
vân nhớ một người !
QUÁN
Sau lưng là hôm
qua
Trước mặt
là bây giờ
Vui buồn
chỉ để làm thơ
Ruỗi giong
chỉ để đợi chờ một hôm…
TÌNH PHỐ
Em giờ đắt giá,
mua không nổi
Mười năm
sau,
mua nổi cũng
không mua.
Ta đi về
núi dựng chùa,
Khuân cây,
vác đá đợi mùa tái sinh.
TRÀ NGHỆ QUÁN
Dự Viên một
chén trà trưa
Nhấp xong
ngụm cuối, cũng vừa quên nhau
Đó ra
đây…một nhịp cầu
Xoay lưng,
gì cũng một màu mù sương
LÀM SAO EM BIẾT
Đêm cuối…nhìn
ta bước ngẩn ngơ
Nhỏ dỗ : Về đi,
sẽ rán chờ
Em đâu có biết
đời du sĩ
Vui buồn đâu
quá một bài thơ !
GÌ CŨNG
Gì rồi cũng một
cuộc chơi
Kẻ toan
tính lắm, hay tôi dại khờ
Chẳng qua
một nắm lá mơ
Nổi trôi
đâu đó bên bờ tử sinh…
Như chia
tay một cuộc tình
Ta chia tay
cả chính mình hôm qua
Khuya nay
về cạn chung trà
Mươi hôm
luân lạc chỉ là mộng du !
BƯA
Mộng lữ thứ
Hay đâu giờ đã
phỉ
Đã ly
hương…thêm một chuyến quê người
Vong thân vào
một cuộc chơi
Mộng tan
ta lại góc trời
sơn lan.
SÙNG NGHIÊM TAM THÁP (Đại Lý)
Ngó thiền sư
bước thảnh thơi
Lắng tâm ta
tưởng đất trời Tây Thiên
Ngó ba toà tháp
soi nghiêng
Bâng quơ tưởng
đã tới miền vô sanh
Rồi em với
áo thiên thanh
Và ta lại
ngó
tan tành đạo
tâm
Hoảng kinh
ta biết mình
nhầm
Thì ra sinh
tử vẫn nằm trong tim
Ta về cứ
nhớ Sùng Nghiêm
Nước chùa
soi thấu mấy niềm phàm tâm !
SHANGRI-LA
Chiều đông theo
gió viếng Biso
Se sắt sơn
phong quyện mặt hồ
Ta chợt
thấy mình như chiếc lá
Bé nhỏ vô
cùng giữa hư vô
Đói lạnh
vẫn nghe lòng có lửa
Một chuyến hành
hương chẳng bất ngờ
Ta như viễn
khách về cố xứ
Từ những hư
hao kiếp bụi bờ
Thèm gọi
một người..nhưng ai nhỉ
Thôi thì
môi cứ máy Biso
Ta đã về
đây, hề tri kỷ
Một gã du
tăng với gió hồ
Mấy hôm về
ngủ nơi phố chợ
Vẫn mộng
thấy mình ở Biso…
HỔ KHIÊU TAM HẠP (Trung Điện)
Chơ vơ một bóng
bên sơn đạo
Ta xuống thung
sâu kiếm chính mình
Tiếng thác réo vang lời tĩnh mịch
Tiếng gió ù tai… tiếng vô thanh
Chân xuống vực sâu lòng cứ ngỡ
Tục khách đang về cõi vô minh
Để nghe trọn vẹn đời cơ khổ
Nghe cả trầm luân vạn trượng tình
Cũng ngỡ mình đang về sơn cốc
Lặn thác để tìm mấy trang kinh
Bới tung văn tự tìm huyền
nghĩa
Đã lãng quên từ những tử sinh
Bất ngờ ta thấy ta hóa hổ
Khờ dại nhảy qua cái bóng mình
Có phải Hổ Khiêu từng có cọp
Hay vẫn mấy chàng đi kiếm kinh !
RỪNG ĐÁ (Côn Minh)
Một ngày viếng
cõi Thạch Lâm
Ngó rừng đá
dựng cứ nhầm chiêm bao
Đó đây là những
mòn hao
Nọ kia là những đỉnh cao chạm trời
Quên ta, quên cả
chuyện đời
Chỉ nghe trong đá mấy lời nỉ non
Trầm luân gì mất,
chi còn
Biển xưa lưu dấu mấy hòn đá vôi
Như xa người, tôi còn
tôi
Tôi đi, còn lại cuộc đời sau lưng
Thạch Lâm đâu
núi, đâu rừng
Đâu hôm nay với
tiền thân mà lường
Đá nằm giữa cõi
gió sương
Như tôi giữa
cuộc vô thường hôm mai.
LỆ GIANG
Phố xưa lặng
những con đường
Còn hằn sâu
những đoạn trường biển dâu
Mái nghiêng,
bóng liễu, thành cầu
Vết mòn trên đá như câu kinh
đời
Đã xa xôi những kiếp người
Đã từng giọt lệ, nụ cười qua
đây
Tiền thân từng
ở nơi nầy
Hay là ngẫu nhĩ
bèo mây trên đường
Tần ngần với
một chút thương
Tiếng tiêu
góc phố cuối đường còn nghe
Ta như hạt
bụi vĩa hè
Nhớ ngu ngơ
những ngựa xe kiếp nào
Thẫn thờ niềm
nỗi xưa sau
Để qua đêm
lại vẫy chào mà đi…
