VŨ Đ̀NH LIÊN

Ông Đồ

 

Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ?

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".

Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu...

Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.

Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ?
 

 -------------------------------------

ĐOÀN VĂN CỪ

Chợ Tết


Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon ton
Vài cụ già chống gậy bước lom khom
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con ḅ vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa
Tia nắng tía cháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn ḿnh trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh b́nh minh

Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi hàng
T́m đến chỗ đông người ngồi dở bán
Một thầy khóa g̣ lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ
Bà cụ lăo bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu
Ngồi xếp lại đống hàng trên mặt chiếu
Áo cụ Lư bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà sống mào thâm như cục tiết
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem...

Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh
Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ…
 

ANH THƠ

Chợ ngày xuân

 

Các cô gái chen nhau vào, vui vẻ
Nghe Thánh truyền sắp đắt mối lương duyên

Mưa vừa tạnh, nắng bừng trên quán mới,
Trên cây đa lấp loáng gió lao xao
Trên những giải lưng điều bay phấp phới,
Các cô nàng lơ lẳng nón quai thao.

Chợ đông quá! Chỗ này vài chiếu bạc,
Những chàng trai ô mới mở dương vây;
Cười nói, nói luôn mồm và chỗ khác
Mấy cụ ngồi nhắm rượu gật gù say.

Nhưng đông nhất quán hàng người đoán thẻ
- Một lăo già kính trắng, bịt khăn đen -
Các cô gái chen nhau vào, vui vẻ
Nghe Thánh truyền sắp đắt mối lương duyên.

 

Chiều xuân

 

Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
Đ̣ biếng lười nằm mặc nước sông trôi
Quán tranh đứng im ĺm trong vắng lặng
Bên cḥm xoan hoa tím rụng tơi bời

Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ
Đàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ;
Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió,
Những trâu ḅ thong thả cúi ăn mưa.

Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng
Lũ c̣ con chốc chốc vụt bay ra,
Làm giật ḿnh một cô nàng yếm thắm
Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa.

 

 

NGUYỄN BÍNH

Mưa xuân
 

Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Ḷng trẻ c̣n như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa. 

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngơ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay". 

Hội chèo làng Đặng về ngang ngơ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đă cạn ngày"

Ḷng thấy giăng tơ một mối t́nh
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
H́nh như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh. 

Bốn bên hàng xóm đă lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem! 

Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê. 

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải t́m anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em. 

Chờ măi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh ḥ hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng! 

Ḿnh em lầm lũi trên đường về
Có ngắn ǵ đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya 

Bữa ấy mưa xuân đă ngại bay
Hoa xoan đă nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngơ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đă cạn ngày". 

Anh ạ! Mùa xuân đă cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngơ
Để mẹ em rằng hát tối nay? 

1936